Chu Đình Việt liền đến thương lượng với họ.
Người đó là một tiểu đoàn trưởng, thuộc về đoàn 2 nhưng không phải do Chu Đình Việt quản lý, nhưng may là anh ta khá kính trọng Chu Đình Việt nên đã đồng ý đổi.
Chỉ là vợ anh ta thì không vui lắm, ở nhà lớn thì thoáng mát biết bao, hơn nữa căn nhà của họ còn hướng về phía mặt trời, những ngày nắng không cần phải phơi chăn trong nhà, ánh nắng có thể chiếu đến tận giường.
Nhưng vì chồng đã lên tiếng, cô ta cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành phải nuốt cục tức vào lòng.
Mấy đứa con trong nhà nghe nói anh sắp cưới vợ, trước mặt anh đều rất vui vẻ.
Nhưng chỉ chớp mắt, đứa lớn đã dẫn ba đứa em trai gái đến bờ sông nhỏ phía sau khu gia đình.
Đứa thứ hai "Anh, anh nói xem, người phụ nữ mới cưới của bố có đối xử tốt với chúng ta không?"
Vẻ mặt đứa lớn buồn bực, nhặt một viên đá ném mạnh xuống nước.
"Có thể tốt đến mức nào chứ? Không phải mọi người đều nói sao? Có mẹ kế thì sẽ có cha dượng, mặc dù bố đối xử với chúng ta rất tốt, nhưng dù sao ông ấy cũng không phải là bố ruột của chúng ta "
Đứa thứ hai và thứ ba rất nóng nảy.
"Vậy làm sao bây giờ? Liệu cô ta có giống như mẹ kế trước kia, lén đánh chửi chúng ta không?”
Dứt lời, cả người mấy đứa nhỏ run rẩy, như thể chúng vừa nhớ lại cảnh tượng vài năm trước.
Khi đó, Chu Đình Việt mới đón họ về nhà, hai đứa lớn lúc đấy đã năm sáu tuổi, cũng đã biết nhớ, ngay cả đứa thứ ba cũng ba bốn tuổi, vẫn còn nhớ mang máng.
Cha mẹ đột ngột qua đời, đây cũng là một đả kích rất lớn giáng xuống chúng, mặc dù Chu Đình Việt dẫn chúng trở về, nhưng chúng biết cha mẹ ruột của mình vì anh mà chết.
Cho nên thái độ với anh không được tốt lắm, mà cô vợ mới cưới của anh suốt ngày nháo loạn ầm ĩ.
Sau lưng còn đánh đập và véo bọn chúng.
Chưa kể trên cơ thể chúng thường xuyên có những vết bầm tím, ngay cả đứa thứ tư vẫn đang được ẫm bồng cũng không buông tha.
Cô ta mài kim thêu cho thật nhọn và mảnh, chỉ cần đứa thứ tư khóc một tiếng là cô ta đâm một cái.
Kim thêu nhỏ đến mức thậm chí ngay cả lỗ kim cũng không thấy.
Dù Chu Đình Việt cố gắng về nhà chăm sóc họ nhiều nhất có thể, nhưng không phải lúc nào anh cũng ở nhà, nên đương nhiên không thể phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ nghĩ đứa thứ tư rất thích khóc.
Lúc ấy, trong lòng mấy người họ thầm hận, bắt đầu nghĩ cách chỉnh người phụ nữ kia.
Quả nhiên không bao lâu người phụ nữ kia không chịu nổi nữa, lập tức tìm Chu Đình Việt nháo muốn ly dị.
May mắn, đơn ly hôn sớm được chấp thuận.
Ngay khi người phụ nữ vừa rời đi, mấy người bọn họ reo hò hoan hô.
Ngày tháng trôi qua, chúng cũng phát hiện Chu Đình Việt thật sự rất tốt, anh đối xử tốt với chúng từ tận đáy lòng.
Trong một, hai năm đầu, họ kháng cự lại anh, nhưng sau đó cũng dần dần mở lòng và nhận anh là một người cha thực sự
Cứ nghĩ rằng gia đình sẽ sống yên ổn như vậy, nào ngờ lại nghe được tin cha sẽ kết hôn.
Làm sao trong lòng mấy đứa trẻ không sợ hãi, trong đầu lập tức nhớ lại những ký ức mấy năm trước đã bám bụi.