Đứa thứ tư không hiểu gì cả, nhưng khi nghe những gì anh trai nói, cô bé vẫn có chút sợ hãi.
"Anh ơi, vậy làm sao bây giờ?"
Là anh cả của mấy đứa em, trên khuôn mặt hơi non nớt của Chu Thành hiện ra một chút u ám.
"Đừng lo lắng, anh cả có cách khiến cô ta sớm ra khỏi nhà chúng ta giống như người phụ nữ xấu xa trước đây "
Nói xong, cậu bé kêu mấy đứa em đến vây quanh rồi nhỏ giọng sắp xếp.
Mấy đứa trẻ nghe lời của anh cả, đôi mắt của chúng đột nhiên sáng lên, rối rít gật đầụ
"Dạ, sẽ nghe lời anh "
Chu Đình Việt đợi báo cáo kết hôn được phê duyệt rồi mới bước lên tàu vào đất liền.
May mắn, do trường hợp của anh đặc biệt, cấp trên cũng coi như ưu tiên giải quyết giúp anh, lẽ ra ít nhất phải mất một tuần, vậy mà chỉ mất năm ngày đã xong.
Trong thời gian này, anh cũng gọi điện cho cha mẹ ở Kinh thị.
Khi nhận nuôi bốn đứa trẻ, thiếu chút nữa anh chọc cho cha mẹ tức chết.
Nhưng cha mẹ anh cũng không phải là người không thấu tình đạt lý, họ biết anh làm vậy là vì báo ơn, nhưng là cha mẹ, ai mà không thương con mình chứ?
Một cuộc hôn nhân tốt đẹp tan vỡ, anh ly hôn lại còn nuôi bốn đứa con, họ cảm thấy cả đời của Chu Đình Việt đã bị hủy hoại rồi.
Mẹ của Chu Đình Việt, Thẩm Tú Nga vì chuyện này mà bị bệnh.
Cho nên, mấy năm qua Chu Đình Việt rất ít khi về nhà, anh sợ cha mẹ sẽ không thoải mái khi nhìn thấy anh.
Nhưng lần này anh kết hôn là chuyện lớn nên vẫn phải nói một tiếng với người nhà, mà nói ra cũng là chuyện tốt.
Khi nghe tin này, chắc chắn cha mẹ anh sẽ rất vui.
Kết quả quả nhiên là như vậy, khi Thẩm Tú Nga nhận được điện thoại của anh, bà rất ngạc nhiên vui mừng.
"Cái gì? Con trai, con nói lại lần nữa được không? Con muốn gì?”
Chu Đình Việt cười bất lực.
"Con sắp kết hôn rồi Con nói trước, để mẹ yên tâm ”
Nghe anh nói vậy, Thẩm Tú Nga vui đến nước mắt sắp rơi.
"Mẹ không nghe lầm chứ? Con nói con sắp kết hôn sao?"
Trước khi Chu Đình Việt kịp lên tiếng, anh đã nghe thấy mẹ ở bên kia điện thoại hét lên đầy phấn khích "Lão Chu, anh mau tới đây, nghe con trai nói gì nè Nó nói nó sắp kết hôn đó ”
Bên trong ống nghe truyền đến tiếng ồn ào, hiển nhiên cha anh Chu Nhược Đức cũng rất kích động.
Sau đó, giọng trầm ấm của cha anh từ đầu dây bên kia truyền đến "Khụ, Đình Việt, con nói con sắp kết hôn sao?"
Chu Đình Việt mỉm cười đáp "Đúng vậy, hai ngày trước con đã xin nghỉ phép về Kinh thị để đến nhà cô ấy cầu hôn, nếu đàng gái bên kia đồng ý, con sẽ sớm làm giấy chứng nhận kết hôn Báo cáo kết hôn của con cũng đã được phê duyệt rồi ”
Nghe thấy lời nói của con trai, đôi vợ chồng già không khỏi đỏ mắt.
Thẩm Tú Nga phản ứng lại, vội vàng hỏi "Con trai, cô gái kia cũng là người Kinh thị sao? Tên là gì? Nhà ở đâu? Bao nhiêu tuổi rồi?”
Chu Đình Việt không nghĩ gì nhiều nên anh nói tên và địa chỉ nhà của Tống Thời Vi.
Vì vậy, Tống Thời Vi chờ tới chờ lui, vẫn không thấy Chu Đình Việt đến, nhưng lại chờ được một chuyện kỳ lạ.
Đến hôm nay, cô vẫn tới cửa tạp hoá hỏi xem có điện thoại hay thư của mình không?