⬅ Trước Tiếp ➡

Cuối cùng người phụ nữ kia không mua được vải, rời khỏi.
Nguyễn Tử Mạt nghĩ cô không có chữ ký của lãnh đạo, không phải là sẽ không mua được đấy chứ, cô đã chuẩn bị tâm thế bị làm khó dễ.
“Mua cái gì?”
Nhân viên mậu dịch ngồi ở sau quầy, cắn hạt dưa, không ngẩng đầu lên, giọng điệu kiêu ngạo hỏi một câụ
Nguyễn Tử Mạt, “Một cái nồi sắt, bốn cái nồi thùng, hai cái muôi lớn.”
Nhân viên mậu dịch nghe thấy giọng nói kia, cả người tỉnh táo hơn chút, lập tức đứng dậy, cười lấy lòng, “Đồng chí Nguyễn, tôi đi lấy cho cô nhé.”
Nguyễn Tử Mạt hơi ngoài ý muốn, tiếng xấu của nguyên thân còn có loại ưu đãi này cơ à.
Nhân viên mậu dịch nhanh chóng tìm những thứ Nguyễn Tử Mạt muốn mua tới, “Đồng chí Nguyễn, tổng cộng mười tám đồng.”
Nguyễn Tử Mạt lấy tiền ra, túi tiền trống rỗng hơn nửa, càng tỏa ra cảm giác không an toàn.
Nguyễn Tử Mạt từng cầm nhiều tài phú trong tay, nuôi thành thói quen không có tiền thì không có cảm giác an toàn.
Xuống xe bus, Nguyễn Tử Mạt liếc mắt một cái đã thấy Lâm Nam Yến, cô ấy đứng ở cửa đại viện vẫy tay với cô.
Thấy cô mang nhiều đồ, Lâm Nam Yến đi tới, chủ động giúp cô, “Cô mua mấy thứ này làm gì?”
Hai mắt Nguyễn Tử Mạt sáng như đèn pha, “Kiếm tiền.”
“Tôi tin cô.”
Nếu là trước kia, Lâm Nam Yến sẽ nghi ngờ, nhưng sau khi nếm thử tay nghề của Nguyễn Tử Mạt, cô ấy cảm thấy Nguyễn Tử Mạt có thể làm được.
Đem đồ về nhà xong, đặt ở trong viện.
“Đi, đến nhà tôi ăn cơm, đồ ăn không ngon như cô nấu, cô đừng chê nha.”
Lâm Nam Yến kéo Nguyễn Tử Mạt về nhà.
Lúc trò chuyện khi ăn cơm, Nguyễn Tử Mạt nói cho Lâm Nam Yến là cô muốn mở quán ở công trường trước đại viện.
Lâm Nam Yến quan tâm hỏi, “Nhưng nồi thùng lớn như vậy, lại còn tận bốn chiếc, chắc chắn rất nặng, một mình cô phải mang qua đó như thế nào?”
“Cô biết là biết rồi.”
Nguyễn Tử Mạt đã sớm nghĩ xong cách giải quyết.
Tiểu Bảo chọc chọc bát cơm, ánh mắt giận dữ trừng cô, nhất định là người phụ nữ xấu xa lại muốn dùng lời lẽ này đi tìm ba đòi tiền, tiền trong nhà đều bị người phụ nữ xấu xa tiêu sạch rồi, cậu nhóc muốn nói cho ba, không được cho người phụ nữ xấu xa tiền nữa.
Cả buổi chiều, trong nhà Nguyễn Tử Mạt toàn tiếng loảng xoảng loảng xoảng.
Ngoài cửa viện, không ít tẩu tử trong các gia đình ở đại viện đều vây quanh.
“Loảng xà loảng xoảng, cô đang làm cái gì thế?”
“Không phải là nhân dịp doanh trưởng Lệ không có ở nhà, phá hỏng cả nhà đấy chứ.”
“Mới yên phận hai ngày, lại bắt đầu tác quái rồi.”

Mặc dù nhóm tẩu tử tò mò không biết Nguyễn Tử Mạt đang làm gì, nhưng nghĩ đến tính cách chua ngoa vô văn hóa của Nguyễn Tử Mạt, không ai dám đi lên đẩy cánh cổng kia ra.
Lâm Nam Yến nghe được lời bàn tán, cô ấy cũng chạy từ nhà ra đây.
Đẩy mấy tẩu tử đang chắn đường ra, Lâm Nam Yến vươn tay gõ cửa, hô vào bên trong, “Tử Mạt, cô đang làm gì vậy?”
Tiếng loảng xoảng loảng xoảng ngừng lại.
Rất nhanh sau đó, cửa viện mở ra.
Nhìn thấy một đống người tụ tập, Nguyễn Tử Mạt bị dọa sợ, “Đây, đây là làm sao thế?”
Lâm Nam Yến hạ giọng hỏi, “Vừa nãy cô làm gì thế? Tiếng động lớn như vậy.”
Lâm Nam Yến nghĩ thầm rằng ngàn vạn lần đừng làm ra chuyện gì đấy, nếu không nhóm tẩu tử này, mỗi người nhổ một ngụm nước miếng cũng có thể dìm chết hai người.
“Tôi dùng ván gỗ làm một chiếc xe đẩy.”
Nguyễn Tử Mạt cười ha ha, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì chứ.


⬅ Trước Tiếp ➡