Chương 18
Đẩy cửa lớn ra, để mọi người thấy rõ ràng.
Sân viện sạch sẽ gọn gàng, nhóm tẩu tử đều kinh ngạc.
Nhìn thấy chiếc xe đẩy làm từ ván gỗ ở trong viện kia, nhóm tẩu tử cũng hiều ra là bọn họ đã hiểu lầm Nguyễn Tử Mạt.
Khách khí trò chuyện hai câu thì rời đi.
Lâm Nam Yến nhìn thấy xe đẩy, ngạc nhiên đi qua đánh giá, cảm thán, “Cô giỏi ghê, sao cô làm được vậy?”
Nguyễn Tử Mạt dựa theo xe đẩy hàng ở kiếp trước mà khách sạn dùng để đẩy hàng hóa, vẽ bản vẽ, dựa vào tình huống thực tế của mình mà thay đổi một ít.
Xe đẩy của cô có thêm một vòng bảo vệ cao cao ở xung quanh, miễn cho nồi thùng bị trượt xuống.
“Tôi lấy ván gỗ bỏ trong góc với bánh xe, làm lung tung, không ngờ lại thành công.”
Nguyễn Tử Mạt không nói hết ra.
Cũng mau Lâm Nam Yến kéo kéo đẩy đẩy cái xe đẩy kia, không hỏi thêm gì nữa.
“Nam Yến, lát nữa cô dẫn đứa nhỏ qua đây ăn cơm, tôi đã mua đồ ăn rồi, nhưng mà cô biết đấy, bây giờ tôi muốn làm ăn, tay chân có hơi bận bịu, có thể không có món gì ngon để chiêu đã cô đâụ”
Nguyễn Tử Mạt đi rửa tay trước, quay đầu nói với Lâm Nam Yến còn đang đánh giá xe đẩy.
Lâm Nam Yến, “Được, bây giờ tôi dẫn bọn chúng qua, để bọn chúng giúp cô nhặt raụ”
Nguyễn Tử Mạt ngẫm nghĩ, “Qua hai tiếng nữa hẵng đến, tôi còn có mấy việc phải làm.”
“Cũng được.”
Lâm Nam Yến buông xe đẩy ra, trò chuyện với Nguyễn Tử Mạt vài câu rồi rời khỏi.
Nguyễn Tử Mạt đi ra khỏi nhà, đi đến ký túc xá của đoàn văn công.
Đoàn văn công nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt thì giống như gặp phải trận động đất, trong lòng hoảng sợ.
“Á, cô mập kia lại đến đây mắng người, mọi người mau trốn đi.”
“Tôi không nói chuyện với doanh trưởng Lệ, chắc là cô ấy sẽ không mắng tôi đâu nhỉ.”
“Không chắc đâu, nghe nói trông xinh đẹp một chút cô ta cũng mắng.”
…
Ngay khi bọn họ đang bàn luận, Nguyễn Tử Mạt đã đi lướt qua bọn họ, đi đến phía sau ký túc xá.
“…” Mọi người. Mắng người không phải nên đến trước cửa sao.
Tiếp theo sau đó mọi người nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt chạy bộ trên khu đất trống phía sau ký túc xá.
“…” Mọi người, cho nên…
Là bọn họ tự mình đa tình à?
Chờ đến khi chạy đổ mồ hôi, không còn sức lực, Nguyễn Tử Mạt mới dừng lại, dựa vào con đường cũ mà đi về nhà.
Mọi người …cô mập thật có nghị lực, chạy bộ lâu như vậy mà chưa từng dừng lại.
Chờ sau khi không thấy bóng dáng của Nguyễn Tử Mạt nữa, bọn họ mới lấy lại tinh thần, vậy mà bọn họ lại nhìn cô mập kia chạy bộ hai tiếng, phỉ nhổ bản thân thật sự quá nhàn rỗi…
Trên một tảng đá lớn, ánh trời chiều chiếu lên người một người đàn ông đẹp trai cương nghị, anh cong một chân, một quyển vở đặt trên đùi, một tay cầm bút máy, viết viết vẽ vẽ lên trên vờ, ngẩng đầu nhìn xuống, một đám binh lính đội sóng biển gió lớn, nằm trên bờ cát, trên bụng đặt một cây cột, thực hiện động tác gập bụng.
Trương Thiết Quân nhìn Lệ Kình Liệt thiết diện vô tư, lại nhìn đám tân binh kia, ở trong tay Diêm La vương, thay bọn họ mặc niệm một phút đồng hồ.
Trương Thiết Quân leo lên tảng đá, ngồi bên cạnh Lệ Kình Liệt, nhìn quyển vở trong tay anh, là thành tích huấn luyện trong các loại hạng mục của binh lính, “Lão Lệ, Yến Tử nhà tôi gọi điện thoại tới cho thượng cấp của tôi, muốn liên hệ với tôi, bảo tôi nói với cậu chuyện của vợ cậụ”
Lệ Kình Liệt nhướng mày, gương mặt tuấn tú trầm xuống, “Cô ấy lại làm cái gì?”