⬅ Trước Tiếp ➡
"Các người đứng lại cho tôi!"
Hai người nhân viên hộ lý quay đầu, khinh thường nhìn Phong Tố Cẩn.
"Không có tiền thì đừng có ở đây mà phô trương, làm lãng phí thời gian của chúng tôi."
Phong Tố Cẩn bước nhanh về phía trước, đấm một cái vào mặt của tên hộ lý vừa nói chuyện.
"Ba!" một tiếng, người nọ bị Phong Tố Cẩn đánh ngã trên mặt đất, mũi sưng vù, bắt đầu chảy máu.
Người còn lại cuối cùng cũng phản ứng, bắt đầu động thủ, tàn nhẫn đánh nhau với Phong Tố Cẩn.
"Thật to gan, dám ở trước cổng viện điều dưỡng mà đánh người."
Phong Tố Cẩn trước kia đã từng học võ, chẳng qua sau khi bước vào Phong gia, vì thanh danh, cô phải trở nên thục nữ, cũng chưa từng động thủ như thế này.
Lần này là cô không khống chế được lửa giận trong lòng, quyết định cùng tên kia đánh nhau một lần.
Cuối cùng, Phong Tố Cẩn dùng một cái hư chiêu, một cú đá ngang, một cú đá từ trên xuống, khiến cho người kia cũng phải quỳ trên mặt đất.
Phong Tố Cẩn vỗ tay một cái, sau đó nắm chặt nắm tay.
"Nói xin lỗi tôi."
"Đừng có mơ, người đâu, người đâu, có người gây sự, có người gây sự..."
Người này vừa kêu một tiếng, lập tức có mười mấy tên côn đồ mang theo côn sắt chạy ra, chuẩn bị tiếp đón Phong Tố Cẩn.
Phong Tố Cẩn nhìn điệu bộ của mười mấy tên côn đồ trước mặt, sắc mặt đã trắng bệch, da đầu cũng có chút tê dại.
Nơi này là viện điều dưỡng của tư nhân, cũng là do lão phu nhân Phong gia chọn, vì đề phòng có người gây sự, nơi này đương nhiên cũng sẽ nuôi một ít côn đồ.
Lúc này, Phong Tố Cẩn có muốn lùi cũng không lùi được, coi như cô liều mạng cũng phải "giết một con đường máu".
Cô muốn để cho mọi người biết, Phong Tố Cẩn cô không phải là người dễ bắt nạt.
Cô cúi đầu nhìn cha nằm đang trên cáng, cô tạm thời không có năng lực để đưa ông ấy đi đâu, chỉ có thể khiến cho viện điều dưỡng này tiếp tục điều trị và chăm sóc cho cha.
Editor: Sà
Tuy Phong Tố Cẩn có chút bản lĩnh, nhưng so với những tên côn đồ trước mặt cũng không đáng là bao, hơn nữa đối phương còn có đến mười mấy người, người nào cũng đều cầm côn sắt.
Chỉ chốc lát, toàn thân Phong Tố Cẩn đau đớn tựa như tan ra thành từng mảnh, tay ôm đầu nằm trên mặt đất trông vô cùng chật vật và khổ sở.
"Đánh nó, đánh nó..."
Côn sắt đánh lên người, thật sự rất đau.
Phong Tố Cẩn cho là mình phải chết.
Cô đột nhiên cảm thấy có chút nhẹ nhõm, có lẽ cứ như vậy mà chết đi, cô sẽ không bao giờ cảm thấy mệt mỏi nữa.
Chỉ có điều cha và em gái của cô, cô thật sự không yên lòng về bọn họ.
⬅ Trước Tiếp ➡