Có lẽ cô thật sự rất ngu rất ngu, cho nên lúc nào cũng đem mọi chuyện biến thành như thế này.
Cô chán ghét chính bản thân mình, chán ghét mình yếu đuối, chán ghét mình không đủ kiên cường.
Cô cảm nhận được sự ấm áp quá ít, một giọt nước mắt từ khóe mắt Phong Tố Cẩn rơi xuống, đó chính là nước mắt của sự yếu đuối, là nước mắt của đau đớn.
Đúng lúc này, một giọng nói mang theo khí tức thanh khiết vang lên.
"Dừng tay!"
Phong Tố Cẩn nhận ra giọng nói này, giọng nói dễ nghe như đàn cổ, chẳng qua lúc này lại có thêm một cỗ hàn khí.
Quân Mặc Hàn nhìn một màn trước mắt, đồng tử xinh đẹp co rụt lại, xung quanh hắn đều đã giảm xuống mấy độ, làm người khác không nhịn được mà phát run trong lòng, vô cùng sợ hãi.
Đám côn đồ nghe được hai từ kia, chẳng biết vì sao lại cảm thấy sợ hãi, thật sự là dừng hành động lại.
Tuy đôi mắt Quân Mặc Hàn mị hoặc vô cùng nhưng lúc này đã bị nhiễm lên một tầng lạnh lẽo.
"Động thủ!"
Ngay lập tức, người mấy bảo tiêu âu phục chỉnh tề từ cổng chính chạy tới, chạy đến bên người mấy tên côn đồ, đoạt lấy côn sắt, giáng xuống thân bọn chúng.
"A... A... Phốc..."
"Tha mạng..."
"Đừng giết tôi, chúng tôi cũng chỉ là làm việc theo quy định..."
....
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại sảnh của viện điều dưỡng đều vang lên tiếng quát tháo thê lương, đám nhân viên hộ lý, bác sĩ đều trốn ở một góc xa, không ai dám đến gần.
Từ khi nào mà Bắc Quyền Thành lại có người lợi hại như vậy, dám gây sự ở viện điều dưỡng của bọn họ?
Ở Bắc Quyền Thành ai cũng biết, viện điều dưỡng này có chỗ dựa rất lớn.
"Người đàn ông này là ai vậy? Dáng dấp cũng thật quá tốt."
"Người đàn ông như vậy, chúng ta không thể đụng tới, trông giống như là xã hội đen vậy, mấy tên côn đồ ở viện của chúng ta đều là người biết võ. Cô có thấy không? Bảo tiêu của người đàn ông này lại giải quyết bọn họ một cách nhanh chóng."
"Thật đáng sợ!"
"Anh ta giống như là một bậc vương giả, một thân cao quý và lạnh lùng, người bình thường không thể so sánh."
......
Quân Mặc Hàn không quan tâm người khác nói cái gì, hắn bước nhanh đến chỗ Phong Tố Cẩn đang nằm co rúm trên mặt đất.
Hắn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng bế cô lên.
"Có ổn không? Có đau không?"
Phong Tố Cẩn ngẩng đầu nhìn Quân Mặc Hàn, cảm giác hắn giống như là ánh mặt trời đang rọi xuống nội tâm vỡ nát của cô.
"Tôi ổn, cảm ơn anh, cha tôi..."