Chương 1
Ngày đầu tiên sao Thủy nghịch hành, Dư Tiểu Ngư mua một túi măng cụt ở cổng trạm tàu điện ngầm.
Lúc quét mã trả tiền, màn hình điện thoại của cô phụt tắt.
Bà chủ quán măng cụt không chịu cho cô đi "Cô có thể mượn cục sạc ở chỗ cửa hàng tiện lợi dưới kia mà sạc điện thoại." Dư Tiểu Ngư xem đồng hồ "Tôi không mua nữa đâụ" Người phụ nữ kia kêu lên "Sao lại không mua, cô đã ăn một miếng rồi còn gì?" "Đó là do chị tự bẻ một miếng cố nhét cho tôi thôi." Người phụ nữ buôn bán cả ngày trời không có mấy khách nên định tranh thủ lúc cao điểm vào giờ tan tầm kiếm thêm chút tiền.
Cô ta nhất quyết không buông tha cô gái nhân viên công sở trông như sinh viên đại học này, bắt đầu kêu la ầm ĩ, thu hút nhiều người nhìn về phía này.
Dư Tiểu Ngư vẫn kiên quyết không muốn sạc điện thoại, kéo khóa túi xách lại toan rời đi.
Người phụ nữ giữ chặt cô, ánh mắt vừa van xin vừa tức giận "Chẳng phải cô mới tan làm à?
Bây giờ cô có làm việc gì nữa đâu, mất mấy phút sạc điện thoại không được hả?" Dư Tiểu Ngư chỉ cảm thấy chói tai vì lời lẽ của cô ta.
Cô hất tay người phụ nữ đó ra, đi về phía bậc thang, gió hè thổi bên ngoài trạm tàu điện ngầm làm rối mái tóc của cô, làn váy trắng bất ngờ bị hất tung lên như kiểu tung váy của Marilyn Monroe.
Cô vội che váy, điện thoại rơi "bụp" một cái xuống đất, cô đành khom lưng xuống nhặt nó lên.
Có người lẩm bẩm "Màu hồng kìa." Dư Tiểu Ngư quay phắt lại thì thấy một gã đàn ông bỉ ổi đang đi ngang qua phía sau và nhe răng cười với mình.
Cô giơ chân đá về phía gã ta, chiếc giày cao gót nhọn chưa kịp rơi xuống đất thì giày bên trái đã bị rớt xuống hai bậc thang, cả di động cũng lăn xuống dưới, rồi bị một đôi giày da đen đạp lên.
Một tiếng "rắc" giòn giã.
Trái tim cô như thắt lại, cô vươn tay muốn nhặt nó lên, nhưng sau đó lại bị ai đó kéo lên như xách một con thỏ.
Cô ngoảnh đầu lại, cái gã đàn ông bỉ ổi nhìn lén quần lót của cô đã biến mất tăm, người phụ nữ bán măng cụt vừa nhai kẹo cao su vừa khoanh tay trước ngực liếc cô như đang xem kịch vui, còn di động của cô thì đang nằm dưới chân của người khác.
Dư Tiểu Ngư suýt nữa nổi điên.
Bỗng có ai đó chạm vào khuỷu tay cô, đối phương là một cô gái trẻ tuổi, mặc trang phục hoàn toàn không phù hợp xuất hiện ở trạm tàu điện ngầm "Cô không sao chứ?" Một người khác đi cùng cô ấy nói "Dư Tiểu Ngư, mười lăm phút sau có cuộc họp." Đầu óc Dư Tiểu Ngư trống rỗng mấy giây, chần chừ dời mắt từ chiếc điện thoại dưới đế giày anh, sau đó đối diện với gương mặt đã lâu không gặp, cô lập tức toát mồ hôi nhễ nhại.
Cô cười giả lả "Vâng, sếp Giang ơi, anh đạp lên điện thoại của tôi rồi." Người đàn ông thả chân ra, lúc nhặt điện thoại lên đã thấy màn hình bị vỡ.
Anh ném điện thoại của cô vào túi áo, sau đó lấy một chiếc điện thoại cũ từ trong cặp tài liệu, bên trên còn gắn một con cáo nhỏ bông xù màu hồng.
Anh cọ ngón trỏ lên lông xù rồi đưa cho cô "Xin lỗi, mật khẩu không thay đổi, tôi đang gấp nên cô dùng tạm nó đi." Sắc mặt người phụ nữ phút chốc thay đổi.
Dư Tiểu Ngư cứng đờ, bị khí thế mãnh liệt của anh đè nén đến nỗi không