⬅ Trước Tiếp ➡

nói được một chữ, điện thoại bỗng chốc nóng ran trong lòng bàn tay.
Người đàn ông quay sang nói với cô gái "Đây là thực tập sinh mà tôi từng dẫn dắt, hiện giờ đang làm ở ngành DCM trong Thịnh Hải Quốc Tế.
Lát nữa cô dùng cơm trước, tôi có một cuộc hẹn với nhà đầu tư, Thịnh Hải là bên chủ trì cuộc họp.
Giờ cao điểm chiều tối sẽ bị kẹt xe, tàu điện ngầm hơi chật chội, vất vả cho cô rồi." DCM có nghĩa là dịch vụ thị trường nợ, khi phát hành trái phiếu kêu gọi vốn nhằm tăng quy mô vốn hoạt động, đầu tư dự án, mua bán, thâu tóm của doanh nghiệp thì dịch vụ thị trường nợ là họ sẽ rà soát các hồ sơ, thủ tục pháp lý cần thiết, tư vấn xây dựng cấu trúc phương án phù hợp, giúp doanh nghiệp huy động vốn thành công với mạng lưới khách hàng của mình.
Cô gái khẽ "ừm" một tiếng, lắc đầu rồi cười nói với Dư Tiểu Ngư "Chúc lần này các cô sẽ phát hành thuận lợi." Dư Tiểu Ngư đang định rời đi, nghe vậy bèn gật đầu "Cảm ơn ạ.
Có sếp Giang ở đây, chúng tôi rất tự tin." Đâu chỉ là tự tin.
Tháng sau Tập đoàn Hằng Trung sẽ phát hành trái phiếu trị giá 500 triệu USD với kỳ hạn 3 năm ở nước ngoài, Thịnh Hải có thể tham gia tổ chức vụ phát hành này, mặt ban lãnh đạo người nào người nấy đều cười tươi như hoa.
Tập đoàn Hằng Trung có giấy chứng nhận đầy đủ tài chính, tiếng tăm tốt, lãi suất dự định là 15%, cho nên dân đầu tư đều nhiệt tình muốn mua.
Và còn vì nể mặt giám đốc điều hành Giang Tiềm vừa trở về từ Nam Mỹ, mới nhậm chức ở Tập đoàn Hằng Trung.
Dư Tiểu Ngư nghe đồng nghiệp nói Giang Tiềm còn có thể diện hơn cả người ba là chủ tịch của anh.
Tuy ngày thường anh ít nói ít cười nhưng lúc lôi kéo đầu tư lại biết hạ mình, cho dù mặt lạnh tanh nhưng vẫn có cách khiến các nhà đầu tư cảm thấy hài lòng.
Còn đám nghệ sĩ vô danh tiểu tốt chuyên mua vui thì tranh nhau bay đến Argentina gặp anh.
Trong ngành của họ, làm tới được ngưỡng cao thì đều là nhân viên tiêu thụ cấp cao.
Người không biết chơi, không biết điều thì tương lai tăm tối, còn Giang Tiềm thì khác, anh lại lăn lộn như cá gặp nước.
Thời buổi này có thanh niên tài tuấn nào của giới tài chính mà không thích ăn chơi không?
Làm gì có ai, ai mà không thích ăn chơi thì đã kết hôn từ lâu rồi.
Dư Tiểu Ngư thu đuôi cáo của mình lại, tự tẩy não bản thân.
Giang Tiềm "rất biết ăn chơi" dẫn cô gái kia sải bước rời đi, không ngoảnh đầu lại.
Lúc đi ngang qua người bán măng cụt đang cười nhạo, anh dừng chân, tiếng thông báo 100 tệ được chuyển vào tài khoản vang lên rõ mồn một.
"Đưa đủ ký cho cô ấy." Cho tới khi hai túi măng cụt lớn được nhét vào tay, Dư Tiểu Ngư mới hoàn hồn.
Điện thoại của cô bị mất rồi, thay vào đó là củ khoai phỏng tay trong túi xách.
Giang Tiềm không biết Dư Tiểu Ngư sống gần đây hay xa nên đưa điện thoại sơ cua cho cô dùng tạm, còn điện thoại của cô thì anh mang đi sửa lại.
Dư Tiểu Ngư vừa nghĩ vừa bổ bốn trái măng cụt, bày thịt quả vào bát nhỏ rồi bưng ra bàn, bật file trong máy tính lên, mở khóa điện thoại, không nhịn được trượt thêm mấy cái.
Chiếc điện thoại Huawei này cô từng dùng hồi thực tập, điện thoại của cô là iPhone, không thể ghi âm trong lúc họp qua điện thoại nên Giang Tiềm cho cô


⬅ Trước Tiếp ➡