Quý Cô Xinh Đẹp
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

Khi nào phỏng vấn?
Chín giờ sáng đến sáu giờ chiều thứ bảy.
Vậy là được rồi, cậu làm sẵn phần của cậu trong powerpoint thuyết trình môn tài chính thế giới nhé, ngày kia tớ sẽ tổng hợp lại.
Dư Tiểu Ngư cúp tiết học buổi chiều, chưa đọc được mấy trang sách mà đi hoàn thành bài tập nhóm gửi cho Sở Yến với lòng đầy biết ơn.
Làm xong, cô mới nhận ra mình thật sự không muốn học, cho cô cơ hội phỏng vấn này cũng lãng phí.
Cứ thế vất vơ đến sáng thứ bảy, cái gì nên đến cuối cùng vẫn đến, cảm giác lo âu như ngọn núi đè nặng trong lòng.
Đã mấy ngày liên tiếp Trình Nghiêu Kim không ngủ yên giấc, thức dậy cũng sớm.
Cô ấy nằm trên ghế vừa đắp mặt nạ dưỡng da vừa xem phim Nhật, không kiên nhẫn tháo tai nghe ra "Cậu đừng đi qua đi lại thế được không?" Dư Tiểu Ngư thè lưỡi, nhìn lên giường trên, Sở Yến trở mình.
Hình như cô thay quần áo hơi ồn ào thì phải.
Trình Nghiêu Kim liếc nhìn gương lớn, đứng dậy rồi lấy một chiếc túi giấy trong tủ đồ ném cho cô "Cậu mặc cái này đi, không cần trang điểm, tháo đồng hồ với kẹp tóc ra." Dư Tiểu Ngư ngây người.
Trình Nghiêu Kim đeo tai nghe vào, ngồi xuống ghế tiếp tục xem phim.
Trước gương là một chiếc váy đen, kiểu dáng giản dị mà phóng khoáng, vừa lúc phù hợp với vóc dáng gần 1m60 của cô, chất lượng xịn hơn mấy bộ đồ rẻ tiền trong tủ đồ của cô không biết bao nhiêu lần.
Vừa thấy nhãn hiệu, Dư Tiểu Ngư không khỏi nổi da gà.
"Này.." Cô gọi mấy tiếng mà Trình Nghiêu Kim vẫn nhìn chằm chằm màn hình máy tính.
Cô đành nói một tiếng cảm ơn, lúc rời ký túc xá mới nghe được một tiếng "ừm" rất khẽ.
Khu CBD của thành phố Ngân nằm ở vịnh Cát Trắng, cách trường đại học một tiếng ngồi xe.
8 giờ 45 phút, Dư Tiểu Ngư rời khỏi cửa tàu điện ngầm.
Cao ốc Hằng Trung đứng sừng sững bên đường cái, đối diện là cao ốc ME, hai tòa kiến trúc hào nhoáng đầy khí thế.
Bầu trời buổi sáng trong veo như mặt gương, khu vực tấc đất tấc vàng này vào giờ hành chính có phần tươi đẹp như bức tranh tĩnh vật hơn mọi khi.
Cô không nhịn được chụp một bức ảnh gửi cho mẹ.
Buổi trưa ba con sẽ đưa cơm đến cho con, phỏng vấn xong thì gọi điện cho ba nhé, cố lên con yêụ Lúc này Dư Tiểu Ngư mới chợt nhớ mình chưa nói với mẹ là ở chỗ phỏng vấn đã cung cấp bữa trưa thịnh soạn.
Nhưng quán ăn trong nhà đã mở cửa, chắc chắn cơm hộp chuẩn bị cho cô đã được ba cô đưa đến công trường vịnh Cát Trắng.
Vâng, con tắt âm thanh đây ạ.
Cảm xúc căng thẳng của cô vơi bớt đi phần nào.
Cô đứng trước cửa kính soi gương, vì mặc bộ váy này nên cô không dám ngồi tàu điện ngầm, chỉ sợ sẽ làm bẩn váy.
Ngay sau đó, bóng dáng của cô bị bao trùm bởi mấy cô gái mặc đồng phục công sở đen trắng, trang điểm xinh đẹp.
Họ bưng cà phê trên tay, đeo túi xách hàng hiệu trên vai, chân đi giày cao gót vừa tao nhã vừa thần thái, dường như cách một lớp cửa kính vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng.
Dư Tiểu Ngư hâm mộ ngắm nhìn họ một lát, sau đó đi theo mấy sinh viên cũng đến phỏng vấn vào tòa nhà, quét mã ký tên, có HR quẹt thẻ dẫn họ lên lầụ Buổi sáng là phỏng vấn theo nhóm, thảo luận phương án giải quyết vấn đề trong vòng hai tiếng rưỡi, Dư Tiểu Ngư là sinh viên chưa tốt


⬅ Trước Tiếp ➡