Quý Cô Xinh Đẹp
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

nghiệp duy nhất trong nhóm sáu người.
Cô bất chấp tất cả, nói vớ vẩn gì đó mà chính cô cũng quên rồi, tóm lại không dừng miệng phút nào.
Sau khi kết thúc vòng thảo luận, cô gọi điện cho ba.
Ông ấy đã chờ dưới lầu nửa tiếng, đang ngồi trên xe máy tán gẫu với anh shipper đồ ăn, đồ lao động màu cam bị ướt đẫm mồ hôi.
Thấy Dư Tiểu Ngư, giọng ông ấy cao vút "Đây là con gái tôi, con bé giỏi lắm, thi đậu đại học A, giờ đến đây phỏng vấn, có khi tháng sau ngày nào tôi cũng có thể đến đây đưa cơm ấy chứ, ha ha ha.." "Ba đừng nói bậy " Dư Tiểu Ngư xấu hổ vì ánh mắt của anh shipper, nhận hộp cơm rồi đẩy ba mình "Ba mau về đi, trời nóng thế này, ai cần ba đến đây chứ." "Ba đi ngay đây, tuần sau được nghỉ nhớ về nhà nhé." Ba cô nổ máy, trước khi rời đi còn vẫy tay với cô.
Dư Tiểu Ngư chạy vào căng tin hâm nóng cơm, sau đó ngồi trong góc, bắt đầu ăn ngon lành.
Mẹ cô nấu thịt bò nạm củ cải, thịt thái sợi xào tỏi, trứng chiên mướp thái sợi, còn làm mấy cuộn cơm, dùng cá ngừ cali đóng hộp đắt tiền nhất trong quán.
Một nghiên cứu sinh ở cùng nhóm thảo luận nhìn thấy cô bèn đi tới "Sao em lại mua cơm ăn?
Lãnh đạo với mọi người đều đang ăn buffet ở bên kia kìa, trong số những người kia có lẽ sẽ có giám khảo phỏng vấn chiều nay, còn không mau tranh thủ thời gian làm quen với họ trước " "Hả?" Dư Tiểu Ngư cầm thìa, ngơ ngác nhìn người nọ.
Nghiên cứu sinh thấy vẻ mặt ngây thơ của cô thì biết cô không phải là kiểu người giỏi giao tiếp, bèn an ủi "Dù sao họ sẽ không vì một, hai câu nói mà cho em offer, phải vào công ty thì mới có tác dụng." Dư Tiểu Ngư trả lời câu trước của anh ấy "Em không mua cơm, đây là cơm ba em đưa đến." Lần đầu tiên nghiên cứu sinh thấy có người đi phỏng vấn mà được phụ huynh đưa cơm, ngạc nhiên nói "Người bản địa sướng ghê.
Chiếc váy này của em đẹp lắm, cũng là ba mẹ chọn cho em à?" "Em mượn của bạn cùng phòng đấy ạ." Dư Tiểu Ngư trả lời thành thật.
"Nếu người khác hỏi em thì em đừng trả lời kiểu đó." Nghiên cứu sinh lắc đầu, thầm nghĩ tuy cô em này biểu hiện rất nghiêm túc, nhưng tính cách hơi khờ khạo.
Giai đoạn buổi chiều như cực hình, Dư Tiểu Ngư bị xếp cuối cùng, trơ mắt nhìn năm ứng viên xếp trước mình bình tĩnh bước ra phòng họp, sắc mặt nặng nề cứ như phỏng vấn thất bại.
Nghiên cứu sinh bắt chuyện với cô là người khá nhiệt tình, anh ấy vỗ vai cô "Trong phòng có một anh chàng siêu đẹp trai, em đừng lo lắng.
Nếu em sợ quá thì cứ nhìn chằm chằm vào mặt anh ấy, vậy thì có thể bỏ qua được cái miệng của ảnh rồi." Những lời này lọt vào tai Dư Tiểu Ngư thì tự động biến thành "Trong phòng có một con cá sấu bự, mặt mũi trông cũng được, có điều biết ăn thịt người, đừng làm lơ cái miệng của anh ta." Dư Tiểu Ngư hít sâu một hơi.
HR cất giọng êm ái "Dư Tiểu Ngư, Học viện Quản trị kinh doanh đại học A?" "Có " Lòng bàn tay Dư Tiểu Ngư mướt mồ hôi, cô liên tục lẩm nhẩm trong lòng "mình chỉ đến để lấy kinh nghiệm thôi" rồi đi vào phòng.
Nhiệt độ điều hòa trong phòng họp rất thấp, có bảy người phỏng vấn ngồi đằng trước, bốn người ngồi bên trái, ba người ngồi bên phải.
Dư Tiểu Ngư cúi chào rồi ngồi xuống


⬅ Trước Tiếp ➡