Quý Cô Xinh Đẹp
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

Người phỏng vấn đan mười ngón tay vào nhau "Tên của định lý này là gì?
Ai đưa ra?
Đưa ra khi nào?
Tại sao cô không nói?" Chết rồi Cô chỉ lo học thuộc nội dung, danh từ chuyên ngành chứ quên mất nguồn gốc rồi Hơn nữa sinh viên năm nhất đều học thuộc định lý này, định lý đơn giản như vậy mà cô không thể trình bày rõ ràng..
Mặt Dư Tiểu Ngư lập tức đỏ bừng.
Người phỏng vấn cụp mắt, mở nắp bút ra rồi viết gì đó lên giấy.
Ngay sau đó, một người phỏng vấn khác cầm CV lên, mực in bị nước trà làm nhòe "Dư Tiểụ." Cô đứng phắt dậy "Thưa thầy , tên tôi là Dư Tiểu Ngư Tên Ngư giống với Irving Fisher, người đưa ra phương trình Fisher hồi đầu thế kỷ 20 mà tôi vừa đưa ra, bỏ hai chữ ER đi " Thầy ở đây gọi với ý kính trọng các bậc tiền bối, không nhất thiết phải dạy dỗ ở trường mới gọi là thầy.
Người trong phòng đều bật cười.
Người phỏng vấn vừa đặt câu hỏi gạch dòng chữ mới viết đi "Mời cô ngồi xuống trước đã." Dư Tiểu Ngư xấu hổ ngồi xuống, nghĩ tới lời nói của nghiên cứu sinh lúc nãy nên cứ nhìn chằm chằm vào mặt anh với mục đích thả lỏng tâm trạng, vành tai đỏ ửng.
"Chúng tôi sẽ báo cho cô biết kết quả trong vòng 3 ngày.
Cô Dư, cảm ơn cô đã tham gia phỏng vấn." Tim cô đập thình thịch, vừa ngồi xuống ghế thì lại đứng dậy, suýt nữa đã làm đổ chai nước khoáng trên bàn.
Cô cúi gập người 90 độ "Cảm ơn các thầy Tôi thật sự rất muốn làm việc ở đây Tạm biệt thầy " Nhóm người phỏng vấn lại bật cười.
Dư Tiểu Ngư chỉ ước gì có cái lỗ cho mình chui xuống, cô ỉu xìu đẩy cửa rồi chuồn mất dạng.
Lúc rời đi, cô nghe thấy có người hỏi "Sếp Giang, anh là người đặt câu hỏi đó, anh thấy thế nào ạ?" Thì ra cá sấu đó họ Giang.
Dư Tiểu Ngư kể lại cho Sở Yến nghe quá trình phỏng vấn, cô ấy ngẫm nghĩ rồi nói "Ổn rồi, mau chuẩn bị vòng kế tiếp đi." "Tại sao?" "Ngành đầu tư tuyển dụng, thứ nhất là xem tài nguyên, thứ hai là xem bằng cấp, thứ ba là xem năng lực ứng biến.
Cậu chiếm được 2/3 ưu thế." "Nhưng người ta có được cả ba ưu thế." "Vậy thì phải xem có hợp mắt không.
Cậu mặc váy vào trông như búp bê, ai thấy mà chẳng thích." Nghĩ tới chiếc váy, Dư Tiểu Ngư ấp úng hỏi Trình Nghiêu Kim "Có người khen tớ mặc đồ hợp, nếu có phỏng vấn lần sau, cậu cho tớ mượn mặc thêm lần nữa được không.." "Cậu nói nhảm nhiều thế?
Tớ mua nhầm size nhỏ, qua bảy ngày rồi, không trả hàng được." Trình Nghiêu Kim tiếp tục xem phim Nhật.
"Hả?
Cái váy này đắt thế cơ mà.." "Coi như quà sinh nhật của cậụ" Cô ấy nói xong câu này rồi im bặt.
Dư Tiểu Ngư cảm động đến nỗi sống mũi cay xè "Chờ sau này tớ kiếm được tiền, tớ cũng sẽ tặng một chiếc cho cậu " Cô chạy vào phòng tắm, không dám giặt bằng nước mà cẩn thận dùng cây lăn bụi lăn những sợi lông nhỏ dính trên ren váy, còn chụp một tấm ảnh cho mẹ xem, nói là ngày nghỉ mang ít táo nhà mình trồng làm quà cảm ơn người ta.
Tối hôm đó, Dư Tiểu Ngư nhận được tin nhắn vượt qua vòng phỏng vấn thứ hai.
Sở Yến còn mừng hơn cô "Qua rồi Qua rồi Tiền lương thực tập của họ cao lắm, còn có cơ hội trở thành nhân viên chính thức.
Sếp Ngư lăn lộn thành bà lớn thì cho tớ xin chân vào công ty nhé Giàu chớ quên bạn "


⬅ Trước Tiếp ➡