Quý Cô Xinh Đẹp
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc này Dư Tiểu Ngư đã bình tĩnh lại.
Cô nghĩ mình lọt vào vòng phỏng vấn cuối cùng, dù có được tuyển hay không thì cũng đáng giá.
Thế là cô đăng nhập vào Bilibili, cũng xem phim Nhật với Trình Nghiêu Kim.
Sở Yến cuống cả lên "Cậu còn xem phim nữa hả?
Không được xem Mau đi chuẩn bị cho tớ " Cô lắc lư cánh tay như mèo Chiêu Tài "Tớ chỉ nghỉ ngơi một lát thôi mà.
Hay là cậu cũng xem nhé?" Vừa thấy Hideaki Takizawa trong màn hình, Sở Yến lập tức im thin thít, cũng ngồi xuống xem phim.
"Đẹp trai quá " "Cằm anh ấy hơi bị nhô ra." Hai người đồng thời lên tiếng.
Trình Nghiêu Kim đeo tai nghe nhưng vẫn nhạy cảm nghe thấy "Cậu vừa nói gì?" Dư Tiểu Ngư hoảng sợ trước khí thế của cô ấy, vội ngậm miệng, lắc đầụ Một lát sau, cô không nhịn được nói "Người phỏng vấn hôm nay.." "Trông giống Hideaki Takizawa hả?" Sở Yến không tin.
Dư Tiểu Ngư ngại có Trình Nghiêu Kim ở đây nên chỉ nói lí nhí "Cằm phẳng hơn anh ấy, mặt mũi cũng hung ác hơn anh ấy nhiều, có điều siêu đẹp trai." Chẳng mấy chốc đã đến buổi sáng ngày phỏng vấn cuối cùng trong tháng tư.
Phòng họp B7, ba người phỏng vấn trẻ và bốn sinh viên, Dư Tiểu Ngư lập tức thấy người ngồi chính giữa.
Gian phòng sáng ngời sạch sẽ, trà nóng bốc hơi nghi ngút, anh ngồi ở bên kia bàn tròn, áo sơ mi trắng tinh cài tận cúc áo trên cùng, ánh mắt hờ hững mà sắc bén.
Sau lưng anh là tòa nhà cao chọc trời mọc lên từ mặt đất và nước sông chảy ào ào dữ dội.
Người này..
Trông cứng rắn ghê.
Dư Tiểu Ngư phàn nàn trong bụng, hình như trên mặt anh chỉ có lông mi là mềm mại.
Thậm chí anh còn không biết cười là gì.
Sau khi buổi phỏng vấn cuối cùng bắt đầu, người phỏng vấn là các ứng viên tự giới thiệụ Ngoại trừ người phỏng vấn là cá sấu không biết cười kia, hai người khác nói tiếng Quảng Đông và tiếng Đông Bắc, trao đổi vui vẻ, hòa mình với các ứng viên, hoàn toàn không giống như đi phỏng vấn.
Dù Dư Tiểu Ngư phấn đấu cỡ nào cũng không thể đạt đến trình độ giao tiếp này.
Cô chỉ trả lời câu hỏi về CV của mình rồi ngồi yên tại chỗ như khúc gỗ.
Nửa giờ nhanh chóng trôi qua, hai người phỏng vấn nhìn người ngồi giữa "Các bạn nhỏ này đều được lắm, anh có câu hỏi gì muốn hỏi họ không?" Giang Tiềm bình tĩnh buông bút máy, thấy sắp hết giờ, cuối cùng anh cũng mỉm cười lịch sự, giọng điệu ôn hòa "Vậy thì bây giờ tôi đặt câu hỏi cuối cùng, trong vòng 30 giây, các cô cậu có thể để lại ấn tượng sâu đậm cho ba người phỏng vấn chúng tôi không?
Dùng cách nào cũng được." Anh giơ tay trái đeo đồng hồ lên, bày tỏ bắt đầu tính giờ.
Dư Tiểu Ngư chưa kịp hoàn hồn thì ứng viên bên cạnh đã cất lời với vẻ mặt đầy tự tin.
Người đầu tiên là khen ngợi trải nghiệm phỏng vấn hôm nay, người thứ hai là nói ba anh ta nhậm chức trong Ủy ban Cải cách và Phát triển Quốc gia, người thứ ba là lấy một gói kẹo ngậm ho từ trong túi ra phát cho họ..
Giang Tiềm không nói một lời, cũng không nhúc nhích, chỉ giơ cánh tay đeo đồng hồ nhìn họ.
Kim giây kêu tích tắc, thời gian đã trôi qua một nửa, Dư Tiểu Ngư sốt ruột đến nỗi đầu óc trống trơn, bỗng nhiên đứng phắt dậy từ trên ghế, vòng qua bàn đi đến trước mặt anh, cầm tay phải của anh lắc lư "Thầy Giang, tôi là Dư Tiểu Ngư, thứ bảy anh từng bảo


⬅ Trước Tiếp ➡