Quý Cô Xinh Đẹp
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

chợt bay tới.
Giang Tiềm từ trên ghế đi ra cửa phòng họp, đích thân tiễn ứng viên ra ngoài "Cảm ơn quý vị đã dành thời gian hôm nay cho chúng tôi.
Vương Nhất Mộc, Tạ Mạn Địch đến văn phòng bên cạnh, công ty có chuẩn bị quà chào mừng hai người, hợp đồng thực tập sẽ được gửi tới hộp thư của hai người vào sáu giờ tối nay.
Mỗi bản hai phần, có điều khoản nào không rõ thì hỏi HR." Anh đi ngang qua bên cạnh Dư Tiểu Ngư, khẽ gật đầu với cô như chào một người xa lạ, Tạ Mạn Địch mặc váy đen đi theo anh, ngước mắt lên nhìn cô.
Dư Tiểu Ngư đáp lại cô ta bằng nụ cười chuyên nghiệp.
Thư ký đưa cô xuống lầu, Giang Tiềm tiễn các ứng viên không trúng tuyển xuống lầu, hai bên lần lượt đi đến chỗ thang máy.
Tầng này chỉ có hai thang máy nội bộ, cô ấn phím A, Giang Tiềm ấn phím B.
Chờ một lát, thang máy A tới trước nhưng có một luật sư ôm văn kiện đứng bên trong, không ra ngoài "Sếp Tiềm, tài liệu mà lúc nãy anh cần đây, tôi phải xuống dưới đón khách hàng ngay bây giờ." "Cảm ơn." Giang Tiềm nhận tài liệu, Dư Tiểu Ngư vừa định tiến vào thì đúng lúc này, thang máy B cũng đến nơi.
"Tôi xuống gara luôn chứ không dừng ở tầng 23, xin lỗi." Luật sư làm tư thế xin lỗi.
Tầng 23 là quán cà phê, khách bên ngoài muốn xuống tầng một thì phải đổi thang máy ở đó.
Thư ký gọi Dư Tiểu Ngư "Vậy thì chúng ta đi bên này đi." Giang Tiềm lật tài liệu, ánh mắt chuyên chú như thể không phát hiện hai người cũng tiến vào.
Có ứng viên vẫn muốn tranh thủ một cơ hội làm nhân viên dự bị nên bắt chuyện với anh "Thì ra trước kia thầy Giang còn từng dẫn dắt thực tập sinh, thật không ngờ." Một cô gái khác đóng vai phụ "Nghĩa là sao?" "Tôi cứ nghĩ các ông lớn đều rất nghiêm túc, không dẫn dắt học trò nhưng trên thực tế đều rất tốt bụng, không đáng sợ như lời đồn trên mạng, thế thì chắc họ dạy học cũng nghiêm túc lắm.
Thật hâm mộ đàn chị được thực tập cùng thầy Giang." Dư Tiểu Ngư thầm nghĩ nịnh hót nhầm chỗ rồi các em.
Giang Tiềm khép tài liệu lại, mỉm cười, thái độ không hề kiêu ngạo "Tôi nghiêm túc lắm à?" Gương mặt của anh lúc mỉm cười còn khó gần hơn lúc không cười, mặt mày rất đỗi ngạo mạn và sắc bén.
Chàng trai ngây người, im lặng ngậm miệng lại.
Giang Tiềm nói "Các cô cậu đừng hâm mộ người khác.
Hôm nay cô cậu không nhận được offer không phải là vì không đủ năng lực, chẳng qua là không hợp với vị trí này thôi.
Các cô cậu nên hâm mộ bản thân đã tìm được chỗ đứng phù hợp trong tương lai mới phải.
Đã không hợp thì làm việc sẽ rất vất vả." Giọng anh dịu đi "Lấy ví dụ như tôi không hợp dẫn dắt thực tập sinh.
Cô ấy còn nhỏ nên dạy mãi cũng không hiểu, lớn tuổi một chút thì có chủ kiến riêng, phê bình mấy câu đã tủi thân, mà cô ấy tủi thân thì tôi cũng không tiện nói gì nữa, cuối cùng muốn dạy cũng không có cơ hội dạy dỗ." Nụ cười chuyên nghiệp trên môi Dư Tiểu Ngư vụt tắt.
Thư ký đứng giữa, nhận thấy bầu không khí khác thường giữa hai người.
Mấy bạn sinh viên cười đùa "Thầy Giang nói nghe cứ như chăm con vậy.
Thầy có con rồi ạ?" Thang máy đi xuống nhanh như chớp, cứ như thời gian chảy ngược.
Đến tầng 23, cuối cùng Giang Tiềm cũng lên tiếng "Không có." Quán cà phê nhiều nhân viên, các loại bánh ngọt trong tủ kính


⬅ Trước Tiếp ➡