Quý Cô Xinh Đẹp
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

giờ dìu dắt người khác, chỉ dìu dắt mình em thôi, chỉ có mình em.
Tôi sai rồi, tôi không nên rời đi..
Tiểu Ngư, Tiểu Ngư." Cô bị anh thúc mạnh khiến bọt nước văng ra, chảy xuống men theo ống quần, trên mặt cũng nhòa nước mắt, cứ như một bé cá vừa được vớt lên từ dưới nước, sắp bị anh "chơi" tới chết.
Anh hôn lông mi cô, đè cô lên vách tường thang máy, tiếp tục thúc mạnh thêm trăm lần vừa nhanh vừa sâu, mãi đến khi thỏa mãn bắn ra, rót đầy lối đi chật hẹp bên trong.
Cho dù đã bắn, anh vẫn không muốn rút ra, cứ thế ôm cô vào lòng, nhìn gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi của cô, nghe tiếng hít thở dồn dập của cô..
Anh muốn lật ngược cô lại, chiếm hữu cô từ sau lưng, giữ chặt vòng eo trắng muốt của cô, liếm tiểu huyệt đỏ thắm của cô..
Đã đến tầng một.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Dư Tiểu Ngư bước ra thang máy, quay đầu lại nhìn vào trong, cô lưỡng lự một lát rồi không nhịn được nhắc "Sếp Giang, đến nơi rồi." Giang Tiềm bỗng ngước mắt nhìn cô, đôi mắt tối tăm u ám.
Cô ngơ ngác đứng tại chỗ, không biết mình nói sai chỗ nào.
Kể từ khi vào thang máy, anh vẫn nhìn chằm chằm vào tài liệu, chẳng buồn liếc nhìn cô lấy một lần, không biết đang suy nghĩ gì.
Giây kế tiếp, Giang Tiềm đã khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, yết hầu khẽ cuộn, chỉnh lại cà vạt một chút.
Vách tường thang máy phản chiếu vóc dáng của anh, áo khoác tây trang và áo sơ mi vẫn chỉn chu, đen như bóng đêm, trắng như bông tuyết, sạch sẽ tươm tất.
Phong thái hết sức cấm dục.
Dư Tiểu Ngư lắc lư chiếc điện thoại đã được sửa trước mặt anh "Cảm ơn sếp Giang, tôi về làm roadshow tiếp đây, tin chắc anh sẽ hài lòng với thành quả công việc của chúng tôi." Giang Tiềm gật đầu "Vất vả cho cô rồi." Cô rời đi nhanh như chớp, không muốn ở lại chốn thị phi này thêm một phút nào nữa.
Anh nhìn bóng lưng cô biến mất trong đám đông rồi bước ra tòa nhà, nhìn đường phố ngựa xe như nước, lấy một điếu thuốc ra châm lửa, hít sâu một hơi.
Khói thuốc che mờ tầm mắt.
Luật sư vốn nên nhanh chóng đi đón khách hàng lúc này lại nhàn nhã bưng hai ly cà phê đến "Sếp Tiềm, Hazelnut Latte mới ra mắt." Giang Tiềm nhận một ly nhưng không muốn uống.
"Cô ấy đi rồi à?" "Ừ." Luật sư quen biết Giang Tiềm khi anh đang học thạc sĩ, sau này anh ấy tốt nghiệp, vào làm trong một văn phòng luật trực thuộc Hằng Trung nên ít nhiều gì cũng biết chút ít chuyện hồi xưa.
Quan hệ giữa anh ấy và Giang Tiềm giống bạn bè hơn là cấp trên cấp dưới.
Vậy nên anh ấy cũng biết Giang Tiềm thay một bộ quần áo mới, lại bảo anh ấy kiếm cớ chặn thang máy còn trống bên kia vì mục đích gì.
Chỉ để ở gần cô thêm mấy phút.
Luật sư gãi đầu "Nghe Tiểu Hoa nói cô gái họ Tạ đậu phỏng vấn hôm nay gọi anh là thầy Giang, có khi sau này đám nhân viên trẻ kia đều sẽ gọi anh kiểu đó, ha ha." Giang Tiềm nhíu mày "Tôi không dẫn dắt thực tập sinh, không phải là thầy của ai hết." Luật sư còn định nói gì đó nhưng nghĩ tới tính cách trầm lắng của anh thì đành bỏ cuộc.
Một lát sau, Giang Tiềm cầm cốc cà phê, khẽ nói "Tôi không lớn hơn cô ấy mấy tuổi, hồi đó cô ấy gọi tôi là thầy trong văn phòng, tôi chẳng biết nên làm thầy của người khác như thế nào sau khi rời văn phòng, sao


⬅ Trước Tiếp ➡