Chương 6
nước, nửa là sợ hãi nửa là kích động.
Anh không thích ánh mắt này, thì thầm nhắc nhở cô phải ngoan ngoãn, nghe lời, một tay anh giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, tay còn lại nâng vòng eo cứ trốn ra sau của cô, đâm càng lúc càng sâu, càng lúc càng mạnh liệt, cứ như một bạo quân không biết thỏa mãn là gì.
Đôi chân cô run rẩy, quấn quanh vòng eo cường tráng săn chắc của anh, cánh hoa non nớt bị mạnh mẽ tách ra, chất lỏng trơn ướt làm ướt phần lông đang giao thoa của hai người.
Anh ôm cô vào lòng, không cho cô nhúc nhích, đâm mạnh đến nỗi khiến cô yếu ớt cất tiếng rên khe khẽ.
Anh thở hổn hển, hạ thể cử động nhanh hơn, miệng ngậm đầu vú mềm mại của cô, khiến làn da trắng nõn mịn màng bị nhuộm thành màu hồng nhạt, khiến anh nhớ lại chú cáo nhỏ chỉ có thể bị anh nắm trong tay.
Cô nhíu mày đắm chìm trong khoái cảm dâng lên như nước, cứ như bị một bàn tay bóp chặt cổ, hơi thở yếu như hấp hối, lặng lẽ van cầu anh Thầy Giang, thầy Giang..
Giang Tiềm nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, không nói một lời, cũng không buông tha cho cô.
Anh chỉ muốn đâm thúc trong cô đến chết trên giường.
Anh nâng một chân cô lên, cắm vào từ bên cạnh, cho cô tựa vào lòng mình, mỗi lần sung sướng run rẩy đều truyền từ làn da vào tận tâm can..
Chưa đủ, anh muốn nhiều hơn thế nữa.
Không biết đã làm bao lâu, anh nâng mặt cô, gọi tên cô vô số lần, bắn từng luồng dục vọng tích trữ bao lâu nay, mãi đến khi cơ thể cô dính đầy mùi của anh.
Cô thuộc về anh, cô gọi tên anh trong lúc thăng hoa và đê mê nhất, trong mắt cô chỉ toàn là hình bóng của anh, trong lòng cô cũng chỉ toàn là anh..
Giang Tiềm chợt bừng tỉnh, mở mắt ra.
Trong phòng trống trơn, tiếng ồn do máy hút bụi phát ra truyền đến từ dưới lầu, đồng hồ treo trên tường chỉ hướng 11 giờ sáng.
Anh để trần nửa người trên đi vào phòng tắm, thay ga giường rồi đứng soi gương thật lâụ Trong điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ.
Giang Tiềm gọi điện trả lời nhân viên chuyển phát nhanh và nhà hàng món Quảng Đông, lại đổi thời gian phỏng vấn thành buổi chiều, cuối cùng rung chuông "Mang quần áo lên phòng hộ tôi." Chốc lát sau, quản gia đẩy xe nhỏ lên lầu, trong xe là giày da, cà vạt, áo sơ mi, áo comple và nước hoa nam mà anh mới mua mấy hôm trước.
Hai mươi phút sau, Giang Tiềm rời phòng ngủ xuống lầu, chậm rãi ăn bữa sáng kiêm bữa trưa, sau đó đến công ty họp.
Sáng sớm thứ bảy, Dư Tiểu Ngư ra ngoài ăn bữa sáng, tạm thời gạt chuyện lấy lại điện thoại ra sau đầụ Tối qua sau khi kết thúc cuộc họp, cô điên cuồng tìm kiếm phương pháp thay đổi vận khí trên mạng, đột nhiên có một bưu kiện được gửi tới.
Sau khi xem xong, cô lập tức phấn chấn hẳn, đúng là khổ tận cam lai Một nhà hàng món Quảng Đông Michelin thông báo số điện thoại của cô trong app thành viên của họ trúng thưởng, có thể hưởng thụ bữa sáng tự phục vụ ở nhà hàng miễn phí trong vòng mười ngày.
Ngày mai là ngày kỷ niệm của nhà hàng nên thậm chí sẽ tặng quà số lượng có hạn cho khách, nếu cô có nhu cầu thì có thể trả lời email này để đặt bàn trước.
Dư Tiểu Ngư vừa gặp xúi quẩy cả ngày hôm nay, lập tức nhanh nhẹn đặt bữa sáng tự phục vụ ngày mai, còn đặc biệt hỏi không mang điện thoại theo thì xác