⬅ Trước Tiếp ➡

nhận bằng cách nào.
Đối phương trả lời là vì đã xác thực danh tính trên app nên không cần lo.
Cô đã quen với việc đi sớm, chưa đến 9 giờ sáng đã tới nhà hàng.
Cô thích nhất món bánh cuốn xá xíu, sủi cảo nhân tôm.
Trong lúc Dư Tiểu Ngư cười tủm tỉm vuốt ve hộp quà tặng chưa biết là thứ gì, đang múa đũa chè chén ngấu nghiến thì bỗng nhận được tin nhắn WeChat của hàng xóm trên máy tính bảng.
Cô có đơn hàng chuyển phát nhanh trong nội thành kìa.
Shipper không thể liên lạc với cô nên hỏi cô sẽ về nhà lúc mấy giờ, tôi bảo chắc là khoảng buổi tối.
Bởi vì là món đồ cá nhân có giá trị nên không gửi tạm ở chỗ tôi, shipper để lại số điện thoại.
Dư Tiểu Ngư dừng đũa, lập tức nhận ra người kia gửi điện thoại tới trả lại cho mình.
Giang Tiềm biết địa chỉ nhà cô không phải là chuyện gì ngạc nhiên, tối hôm qua anh còn đi ăn cơm với lãnh đạo của cô cơ mà.
Anh bất cẩn giẫm hư điện thoại của cô, theo những gì cô biết về anh thì chắc chắn anh đã sửa màn hình lại rồi, anh còn mua trái cây làm quà xin lỗi cho cô nữa chứ, tính ra thì cô vẫn lời hơn.
Hành động này rất bình thường, cũng phải phép đúng mực.
Lãnh đạo lại gửi tin nhắn tới trên WeChat Sếp Giang yêu cầu tôi cuối tuần chuẩn bị sẵn tài liệu roadshow của Hằng Trung, tôi đang thảo luận chi tiết với cậu ấy, chúng ta cần giữ liên lạc bất cứ lúc nào.
Dư Tiểu Ngư thở dài, thoáng chốc bữa sáng chẳng còn mặn mà chi nữa.
Cô mượn điện thoại của nhà hàng, gọi vào số điện thoại của shipper, nói là mình đang cần dùng gấp.
Nhà hàng cách nhà cô rất xa, cô đọc địa chỉ của mình, lại hỏi vị trí hiện tại của shipper.
"Vậy thì thế này đi, nửa giờ sau chị đến chỗ người gửi lấy nhé, địa chỉ được điền trên đơn hàng là công ty, cao ốc Hằng Trung, cách nhà hàng của chị rất gần, tôi sẽ gửi chỗ quầy lễ tân." Dư Tiểu Ngư chưa kịp trả lời, phải tận đến khi shipper cúp máy, cô mới khẽ "ồ" một tiếng.
Thế rồi Dư Tiểu Ngư ngẩn người một hồi lâụ Buổi trưa nắng oi bức, cô lề mề trong nhà hàng từ mười một giờ đến một giờ chiều, từ một giờ chiều đến ba giờ chiều mới chịu ra ngoài.
Vừa bước ra từ cổng trạm tàu điện ngầm sẽ thấy cao ốc Hằng Trung.
Dư Tiểu Ngư đã từng đi qua con đường này rất nhiều lần, sau khi đi làm thì không còn tới đây nữa.
Tòa nhà này vẫn sừng sững như bốn năm trước, tường kính phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ, được coi là một trong những kiến trúc tiêu biểu của thành phố Ngân.
Bước vào từ cửa sẽ có cảm giác như mình cũng là nhân vật có máu mặt.
Quầy lễ tân đã đổi thành người khác và không quen biết cô.
Dư Tiểu Ngư thở hắt ra một hơi, tháo kính râm xuống "Có phải buổi trưa có shipper gửi kiện hàng ở đây không ạ?" "Cô là cô Dư phải không?
Xin cô hãy chờ một lát." Nhân viên lễ tân lục lọi một lát nhưng bất ngờ là không tìm được kiện hàng.
Cô ấy chợt nghĩ tới chuyện gì đó, bèn mỉm cười chuyên nghiệp "Xin lỗi, để tôi xác nhận lại hộ cô." Cô ấy gọi điện thoại mạng nội bộ, giữa chừng đổi đường dây một lần, Dư Tiểu Ngư rõ ràng nghe thấy giọng nói của cô ấy trở nên lễ phép và dịu dàng hơn hẳn.
Nhân viên lễ tân đặt điện thoại xuống rồi mỉm cười khách sáo với Dư Tiểu Ngư "Mười lăm phút trước thư


⬅ Trước Tiếp ➡