⬅ Trước Tiếp ➡
Bỏ di động xuống, người phụ nữ có chút vô lực ngồi tựa trên ghế sofa. Bằng sự hiểu biết của cô đối với Chung Diệc Nhiên, một cuộc gọi kia chắc chắn là vì muốn đánh lạc hướng Trịnh Khiêm, chứ chẳng phải là có số liệu nào xảy ra vấn đề.
Người đàn ông này từ trước đến nay đã như vậy. Hắn có du͙c vọng khống chế rấtma͙nh, người khác hứa hẹn cái gì hắn cũng chỉ tin ba phần.
Cho dù Diệp Dao đã nói sẽ không để Trịnh Khiêm chạm vào cô, hắn cũng sẽ không h0àn toàn yên tâm, mà phải tự mình đảm bảo là tất cả mọi yếu tố không ổn định đều phải diệt trừ.
Nghĩ đến Trịnh Khiêm là vì cô mới phải bị liên luỵ, tɾong lòng Diệp Dao càng thêm áy náy.
Diệp Dao dùng hai tay che mặt, một lúc lâu cũng không động đậy.
...
Bộ phận kỹ thuật phải tăng ca cả đêm đến tận hai giờ sáng mới có thể thẩm tra đối chiếu lại toàn bộ số liệụ
Tuy rằng kết quả cuối cùng cho thấy lỗi bug này chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió, nhưng mà các kỹ thuật viên ở đây đều không có lấy một câu oán hận.
Dù sao thì bọn họ cũng đã được nhận phí tăng ca gấp đôi so với ngày thường
Không những thế tổng giám đốc còn bảo thư ký tự mình mang đồ uống cà phê đến chiêu đãi bọn họ.
Đã ngộ này, ngoại trừ Chung thị, không có một công ty nào khác có thể đạt đến.
"Trưởng phòng Trịnh vất vả rồi."
Triệu bí thư lấy một ly nước ép trái cây đưa cho Trịnh Khiêm, sau đó cười nói, "Mau uống một chút để bổ sung lại năng lượng đi."
Trịnh Khiêm thụ sủng nhược kinh, vội vàng đưa cả hai tay ra nhận lấy, "Ngài quá khách khí rồi..."
Triệu bí thư không nói gì, chỉ đứng bên cạnh cười nhìn anh ta. Thấy vậy, Trịnh Khiêm sửng sốt mấy giây, sau đó nhanh chóng nâng ly nước lên, vội vã uống mấy ngụm lớn.
"Tôi cũng không biết khẩu vị của Trưởng phòng Trịnh thế nào, cho nên cũng không cho đường, chỉ có một chút mật ong để mùi vị đậm đà hơn mà thôi."
Trịnh Khiêm quả thực không thể tin được, không ngờ thư ký tổng giám đốc cũng quan tâm loại chuyện nhỏ này, còn tự tay pha nước cho anh ta.
"Làm sao có thể phiền ngài như thế được..."
Vừa nói Trịnh Khiêm vừa uống hết chỗ nước còn lại chỉ tɾong một hơi.
Triệu Tinh chính là tâm phúc của Chung Diệc Nhiên, chỉ cần dựa the0 chức vị của cô mà nói, anh ta cũng chỉ là một nhân vật nhỏ thôi, không cần cô phải làm mấy chuyện này.
Nhưng mà đối phương cũng chỉ cười không tỏ vẻ uỷ khuất gì, thậm chí còn tiếp tục khen ngợi nói.
"Chung tổng cố ý dặn dò tôi, nói là Trưởng phòng Trịnh vừa mới the0 ngài ấy đi nước ngoài thị sát trở về, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã lại phải tăng ca, cho nên ngài ấy còn có chút băn khoăn đây."
Nói xong, Triệu Tinh lấy ra một chồng thẻ phòng từ tɾong túi xách, đặt lên bàn rồi nói, "Chung tổng vì mọi người suy nghĩ, sợ nửa đêm về nhà không an toàn, cho nên đã đặt trước khách sạn cho tất cả nghỉ ngơi, cũng đỡ làm cho người nhà phải lo lắng."
Một nhóm nhân viên kỹ thuật nhìn vào, thấy trên thẻ phòng có chạm khắc một con bạch hạc đang giương cánh.
Đó là logo của khách sạn Bạch Kim.
Đây chính là khách sạn năm sao cao cấp nhất dưới trướng Chung thị, ở lại một đêm thôi đã phải tốn đến mấy ngàn tệ trở lên.
Toàn bộ phòng kỹ thuật nháy mắt hoan hô vui mừng.
Lúc Diệp Dao nhận được đïện thoại của Trịnh Khiêm cũng chưa thể ngủ được.
"Bà xã Đêm hôm nay anh không về nhà."
Giọng nói của chồng cô rấtvang dội, không hề có một chút mệt mỏi vì phải tăng ca nào cả.
"Em đoán xem công ty đã an bài cho bọn anh qua đêm ở đâu? "
Thái độ của Trịnh Khiêm cực kỳ háo hức, chỉ nghe qua giọng điệu thôi đã biết là đang muốn khoe chuyện gì đó với cô.
Diệp Dao không ngủ được cả người mệt mỏi, chỉ có thể miễn cưỡng tỏ vẻ tò mò hỏi, "Ở đâu vậy?"
⬅ Trước Tiếp ➡