"Khách sạn Bạch Kim Em biết không? Chính là khách sạn tốt nhất toàn bộ thành phố, không đúng, phải là toàn đất nước mới đúng Một phòng ở đây cho dù là cấp bậc thấp nhất cũng phải đến mấy ngàn tệ một đêm "
Trịnh Khiêm hiển nhiên cực kỳ hưng phấn, không ngừng thao thao bất tuyệt miêu tả cho cô, giống như một người tɾúng số từ trên trời rớt xuống một cục tiền lớn đập tɾúng đầu vậy.
Diệp Dao im lặng lắng nghe chồng mình bày tỏ sự sung sướng, đây đáng lẽ là chuyện tốt mới đúng, nhưng tɾong lòng cô không hiểu sao lại trỗi dậy một cảm giác bất an nhàn nhạt.
Trịnh Khiêm lại không hề hay biết gì. Anh ta nói xong một tràng dài lại đột nhiên thở dài bổ sung, "Bà xã, vẫn là do anh bây giờ kiếm được quá ít, không thể cho em hưởng thụ thử cảm giác ở khách sạn lớn như vậy... Nhưng mà em biết không, hôm nay bí thư Triệu ở trước mặt bao nhiêu người đã nói anh là trụ cột của bộ phận kỹ thuật, Chung tổng rấtcoi trọng anh đây "
Vừa nói hắn vừa thở hổn hển vì kích động, "Em cũng biết đấy, mấy người như họ là tâm phúc của lãnh đạo, nhất định không thể vô duyên vô cớ mà nói mấy câu như vậy. Cho nên anh cảm thấy, đây nhất định là muốn ám chỉ anh lại sắp được thăng chức rồi "
Diệp Dao nghe chồng mình mặc sức tưởng tượng về tương lai, chỉ cần nghĩ đến ngày đó thôi là đã đủ để anh ta vui đến không biết trời đâu đất đâụ Nhưng mà cô lại chỉ cảm thấy trên ngực mình như có một tảng đá đè nặng̝, khiến cho cô có chút không thở nổi.
Cũng may người đàn ông đang vui vẻ đến choáng váng đầu óc không chú ý đến phản ứng dị thường của cô, bởi vì từ nãy đến giờ Diệp Dao đều trầm mặc không nói lời nào.
Đợi Trịnh Khiêm trút xong cảm giác kích động cũng đã là ba giờ sáng, anh ta nói chúc ngủ ngon xong thì hai người cũng cúp đïện thoại.
Người phụ nữ cầm chặt di động tɾong tay. Cô trở mình nằm ngửa nhìn lên trần nhà, ánh sáng từ ngoài cửa sổ vọng vào khiến cho cô có chút hoa mắt.
Bạch Kim.
Khách sạn năm sao khiến cho Trịnh Khiêm chỉ ngủ lại một đêm cũng vui vẻ không ngừng, một nơi đắt đỏ đến mức người bình thường khó mà hưởng thụ nổi...
Nhưng nó lại chính là khách sạn mà Chung Diệc Nhiên đã gọi cô tới hôm nay.
Ở nơi đó, bọn họ đã lặp lại giao dịch của hai năm trước.
Diệp Dao đột nhiên cảm thấy Chung Diệc Nhiên đã thay đổi rấtnhiềụ Trước kia cô đã từng gặp qua dáng vẻ tàn nhẫn hung ác của hắn, thủ đoạn vừa trực tiếp lại vừa bạo lực.
Nhưng mà hắn của bây giờ đã khôn khéo hơn ngày xưa nhiều lắm. Hắn biết cách dùng những thứ mà người thường không thể kháng cự được để khiến cho đối phương phải cam tâm tình nguyện khuất phụcdưới chân hắn.
Có lẽ đến một lúc nào đó... Trịnh Khiêm cũng sẽ...
Người phụ nữ bị suy nghĩ của mình doạ cho toát mồ hôi lạnh, cô rùng mình một cái, liên tục lắc đầu phủ nhận.
Sẽ không.
Cô không nghi ngờ nhân phẩm của Trịnh Khiêm... Nhưng mà đối thủ lại là một người đàn ông quá am hiểu thao túng người khác, không phải cô đã năm lần bảy lượt bị hắn nắm chặt tɾong tay hay sao?
Cô cảm thấy Chung Diệc Nhiên không cần phải làm một chuyện vô nghĩa như vậy... Không có một việc gì hắn làm mà không có ý định ẩn sâu tɾong đó.
Diệp Dao không muốn nghĩ đến tình huống xấu nhất. Cô tự an ủi mình, có lẽ... có lẽ hắn chỉ là muốn bồi thường cho Trịnh Khiêm mà thôi...
Buổi tối ngủ không tốt cho nên ban ngày Diệp Dao không tỉnh sớm được.
Chỉ tɾong vòng hai ngày ngắn ngủi, đồng hồ sinh học của cô đã bị đảo lộn hết cả. Lúc tiếng chuông đïện thoại vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh, Diệp Dao thậm chí còn cảm giác như cô chưa ngủ được chút nào.
Mơ mơ màng màng đưa tay mò lấy đïện thoại đặt trên đầu giường, ấn nút nghe rồi để bên tai.
"Alo? Xin chào..."