Giọng nói lúc mới tỉnh ngủ của người phụ nữ mang the0 một chút khàn khàn, nhưng cũng mềm mại như bông. Âm thanh này nghe vào tɾong tai giống như tình nhân nỉ non, hoặc là đang làm nũng vậy.
Mà ở đầu giây bên kia, Chung Diệc Nhiên gọi tới năm cuộc đïện thoại cô mới chịu nghe, vốn dĩ đang ôm một bụng tức giận cũng bị giọng nói của cô làm cho bớt đi phân nửa.
Đã lâu lắm rồi hắn không nghe thấy cô dùng giọng điệu mềm mại như vậycho ngữ khí của người đàn ông cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn.
"Vừa mới tỉnh ngủ sao?"
Diệp Dao mất hai giây mới phản ứng kịp, lập tức ngồi bật dậy ở trên giường. Đồng hồ trên tường đã chỉ mười một giờ ba mươi.
Cô thế mà lại ngủ đến muộn như vậy
"Chung tổng, ngài tìm tôi có việc gì sao?"
Người phụ nữ dần dần tỉnh táo lại, giọng nói cũng khôi phụclại vẻ bình tĩnh. Chung Diệc Nhiên cảm thấy có chút tiếc nuối, hắn hạ giọng nói, "Tôi đang ở trước cửa tiểu khu của em, mười phút nữa nếu em không xuấthiện thì tôi sẽ đến tận nơi đón người."
Diệp Dao nghe vậy gần như là the0 phản xạ suýt ngã xuống giường, vội vàng chạy vào phòng tắm rửa mặt thay quần áo.
Ngay cả tóc cũng không kịp chải, cô tuỳ tiện dùng một cái kẹp vén hết tóc ra sau đầụ
Sau đó cầm lấy đïện thoại nhanh chóng chạy ra cửa.
Từ xa đã nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen bóng loáng dừng ở trước cửa tiểu khu không xa. Diệp Dao gần như thở hổn hển chạy tới.
Giữa trưa là lúc mà nhiệt độ lên cao nhất tɾong ngày, khuôn mặt trắng nõn của cô vì nóng mà đỏ ửng lên, tóc mai cũng bị mồ hôi làm cho ướt đẫm dán vào hai bên má.
Mà Chung Diệc Nhiên vẫn như cũ mặc một thân tây trang thẳng thớm đắt tiền.
Nửa người trên là áo sơ mi màu đen sang trọng tôn lên bờ vai rộng và phần ngực cứng rắn của hắn. Dưới thân là quần tây cùng màu làm nổi bật đôi chân dài miên man đang tuỳ ý gác lên nhaụ
Loại thời tiết nóng nực thế này còn có thể ăn mặc như vậy ra ngoài cũng chỉ có mấy đại lão lúc nào cũng có xe đưa đón, tɾong xe còn luôn bật điều hoà mát lạnh như hắn.
Diệp Dao rón rén ngồi vào bên cạnh hắn, dưới ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông mà chậm rãi gục đầu xuống.
Ánh mắt của người đàn ông đánh giá cô từ đầu đến chân, tɾong mắt là ý vị không rõ.
Diệp Dao cúi gằm đầu xuống, cô biết dáng vẻ của mình lúc này trông khá chật vật, nhưng mà cũng không có biện pháp, hắn chưa cho cô chút thời gian nào để chuẩn bị.
Chung Diệc Nhiên híp mắt nhìn cô, nhưng mà hắn cũng không có vẻ ghét bỏ như cô nghĩ, mà là một loại cảm giác phức tạp khó mà miêu tả được.
Hắn nhìn mái tóc của cô hơi tản ra do vừa mới chạy vội, những sợi tóc mềm mại rũ xuống trên cần cổ trắng nõn, vài sợi còn bị mồ hôi làm cho ướt đẫm dính vào trên chiếc cổ tinh tế.
Khuôn mặt cô đỏ bừng vì nắng, gò má phớt hồng khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng. Từ góc nhìn của hắn chỉ thấy mồ hôi lấm tấm trượt xuống the0 chiếc cằm V line của cô, đôi môi đỏ mọng không cần tô son cũng cực kỳ quyến rũ.
Tầm mắt của Chung Diệc Nhiên the0 cần cổ thon dài của cô lướt xuống bên dưới, chạm vào xương quai xanh tinh xảo lấp ló sau cổ áo, cùng với phần ngực đẫy đà đang không ngừng phập phồng the0 nhịp thở.
Diệp Dao chỉ mặc một chiếc áo phông freesize to rộng, thân hình mảnh khảnh bị bao phủ ở bên tɾong, nhưng vẫn không ngăn được đường cong lả lướt đang mơ hồ lộ ra.
Loại quần áo tầm thường không hề vừa vặn với cơ thể cũng không phải thiết kế độc đáo này cũng chỉ có Diệp Dao mới mặc ra được một hương vị làm cho hắn miệng khô lưỡi khô.
Hắn rời ánh mắt đi, phân phó tài xế bắt đầu lái xe.
Diệp Dao cố gắng bình phụchô hấp, sau đó lắp bắp hỏi, "Chung tổng... Chúng ta... đang đi đâu vậy?"