Gửi tin nhắn cho hắn đã được một buổi sáng mà vẫn chưa có phản hồi, trước kia chưa bao giờ hắn không trả lời lâu như vậy, dài nhất thì cũng chỉ có mấy tiếng không để ý đến cậu, tuy rằng chỉ trả lời là cút mau nhưng cũng là có còn hơn hơn không.
Hơi phiền một chút.
Lấy di động, mở ra khung chat với hắn.
"Mau để ý tôi đi chó ngốc."
[Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Cậu thật sự không để ý đến tôi sao…]
Mãi cho đến khi cậu ngủ trưa dậy, hắn vẫn không trả lời. Đám trẻ ăn cơm xong và trở về vẫn thấy Từ Giang vẫn đang còn ôm di động chờ phản hồi của hắn, mới nói là hắn đang chơi bóng rổ với vẻ mặt hưng phấn, muốn cậu phải đi chuẩn bị và biểu hiện phải tốt một chút.
“Biểu hiện? Biểu hiện cái gì?”
“Đương nhiên là đi dụ dỗ hắn!”
Đại Cẩu đề nghị.
“Còn phải dụ dỗ hắn đến mức chết mê chết mệt!”
Nhị Cẩu bổ sung.
“Đúng đúng, bọn họ nói rất đúng.”
Tam Cẩu hùa theo.
“Có thể thành công không…anh không được…”
Mẹ nó, căn bản là cậu không biết chơi bóng, đến cả sân bóng còn không đi thì làm sao mà dụ được.
“Là đàn ông sao có thể nói không được? Mẹ nó, anh có phải đàn ông hay không, dông dài làm gì!”
Lòng Đại Cẩu tràn đầy căm phẫn.
“Được…Không?”
Trong ánh mắt cổ vũ của đám trẻ, Từ Giang chỉ có thể không chùn bước mà tiến lên phía trước.
Muốn dụ dỗ hắn đến mức chết mê chết mệt cậu trên sân bóng.
Cũng may bình thường đám trẻ này còn rất yêu bóng rổ, Nhị Cẩu ôm bóng đi về phía sân, ánh nắng mùa hè chói chang chiếu trên đỉnh đầu, thật sự nóng đến khiến cậu suýt nữa bốc hơi.
Hàn Diệc đang nói chuyện phiếm với giáo viên đội bóng rổ, bên cạnh hắn còn có mấy người bạn cùng lớp của cậu, đa số mọi người đều quen biết nhau không đến mức quá xấu hổ, Từ Giang từ từ đi đến bên cạnh bọn họ. Hàn Diệc chú ý đến cậu đầu tiên, lông mày hắn nhăn lại rồi lạnh lùng liếc một cái.
Từ Giang đi đến phía sau mấy nam sinh cao lớn trong lớp, rõ ràng bọn họ hơi sửng sốt khi nhìn thấy cậu, mấy người khác cũng trông thấy thì sôi nổi chuyển tầm mắt lên người trước mặt.
“Làm sao vậy?”
“Thật trùng hợp…”
Từ Giang xấu hổ mà cười cười.
“Hôm nay các cậu không chơi bóng sao?”
Nam sinh cao lớn bên cạnh nhướng mày rồi liếc mắt nhìn cậu, sau đó nhìn Hàn Diệc, cuối cùng tầm mắt của cậu ta ra dừng trên trái bóng Từ Giang đang ôm.
“Đánh với tôi một trận.”
Quá tốt, trong vòng ba phút cậu muốn có toàn bộ thông tin của người tốt này. Liền vội vàng gật đầu không ngừng.
“Muốn! Muốn!”
Nhưng Hàn Diệc lại muốn gây chuyện khiến Từ Giang mất hứng.
“Muốn cái rắm, mẹ nó cậu biết chơi bóng rổ sao.”
Xui xẻo vậy trời.
Tiếng nói của hắn vừa dứt, tầm mắt của mấy nam sinh cao to trong đội bóng rổ đều rơi xuống người cậu, trong mắt bọn họ là sự hoài nghi trần trụi về chiều cao của Từ Giang, mấy người trong lớp cũng thái độ nửa tin nửa ngờ.
“Trước nay chưa gặp cậu đánh bóng bao giờ.”
Không có biện pháp, Từ Giang chỉ đành bày ra vẻ mặt rất ngưỡng mộ rồi nói với bọn họ.
“Mỗi khi đi qua sân bóng tôi cảm thấy các cậu rất lợi hại…”
Lời nói còn chưa dứt thì mặt mấy người đó đã đỏ lên rồi, đã biết trước mấy nam sinh này ngại nhất là được khen.
“Đánh một lúc thôi được không.”
Nói xong, Từ Giang ngay lập tức kéo áo của người vừa mới mời cậu đánh bóng rồi chớp chớp mắt, hy vọng cậu ta có thể nhìn thấy sự chân thành trong mắt cậu.
Kết quả cậu ta chưa kịp mở miệng, Hàn Diệc đã lập tức bắt lấy tay Từ Giang, cậu đành phải buông góc áo của người tốt ra, tay bị nắm chặt đến mức phát đau, còn để lại một ít vệt đỏ trên da.
“Mẹ nó có thể đừng ở nơi này làm phiền người khác được không?”
Từ Giang đau đến mức khó chịu, có phải hắn muốn trực tiếp tháo tay cậu xuống đúng không.
“Đau…”
“Hàn Diệc, cậu hung dữ như vậy làm gì, cậu ta đã làm gì đâu.”
“Đánh một lát với cậu ta đi, dù sao cũng còn một chút nữa mới học mà.”
Quá tốt, đều là huynh đệ tốt, đương nhiên trừ chó ngốc Hàn Diệc ra.
Từ Giang được như ý nguyện, được phân đến cùng một đội với Hàn Diệc, thân là đội trưởng đội bóng, không thể không nói hắn thật sự có một chút bản lĩnh, bắt bóng rất liền mạch, trách không được mấy nữ sinh kia đều rất thích nhìn hắn chơi bóng.
Đẹp trai vãi.
Chỉ là Hàn Diệc đánh nghiêm túc như vậy thì làm sao cậu có thể dụ dỗ hắn đến mức chết mê chết mệt được.
Đúng lúc này có người chuyền bóng cho, hơn nữa còn dùng ánh mắt cổ vũ nữa chứ.
“Cậu nhìn cái gì!! Chuyền bóng đi!
Hàn Diệc hướng về cậu nói to.
Từ Giang bị Hàn Diệc dọa run lên, trong lúc hoảng loạn thì đã nhắm ngay quả bóng ném vào người đối diện, không thể nghĩ đến rằng quả bóng đó lại nện thẳng vào mặt hắn.