Ra Đòn Mạnh Mẽ
Chương 8:
⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà mẹ nó tôi thật sự không cố ý, là hắn bảo ông đây chuyền bóng.
Tầm mắt âm ngoan của hắn xẹt qua đây khiến cậu…Mềm chân….
Thua trận bóng.
Cậu không cho rằng đây là lỗi của mình nhưng xuất phát từ lễ phép thì vẫn phải nói lời xin lỗi với những huynh đệ cùng đội, bọn họ cười hì hì nói không sao cả, trong đó có cả một đội viên của đội bên kia khuyến khích cậu, hỏi phương thức liên hệ và nói có thời gian sẽ dẫn cậu đến chơi.
Thật ra, bầu không khí có chút không thích hợp nhưng lại không thể nói không đúng ở đâu. Cậu nói không nhiều, khi đang định mở miệng thì không biết Hàn Diệc nhảy ra từ nơi nào rồi nắm lấy cổ áo kéo mình đi.
Sức lực của Hàn Diệc rất lớn, trên cánh tay thon dài trắng nõn toàn là cơ bắp, nhìn thì cũng không tệ lắm nhưng hắn nắm chặt khiến cậu đau. Hình như hắn đang rất tức giận, cậu không dám chọc nên chỉ cúi đầu để hắn tùy ý kéo mình đến một góc nào đó.
Bốn phía đều không có người, không phải muốn đánh cậu ở chỗ này nhỉ?
“Cậu không chơi bóng thì đến đây làm gì, cậu có bệnh sao?”
“Khung bóng rổ còn chơi tốt hơn cậu, mẹ nó rốt cuộc cậu muốn làm sao?!”
Hàn Diệc nắm cổ áo rồi chửi cậu vài phút. Giờ phút này hắn không phải chó ngốc, cậu mới là....
Hắn chửi lâu như vậy chắc cũng đã bớt giận nên cậu mới dám hạ thấp giọng:
“Thật xin lỗi…Tôi…Tôi chỉ muốn chơi bóng với cậu…”
Cậu vừa dứt lời thì Hàn Diệc ngay lập tức bóp chặt cằm.
“Có thể cút xa một chút không, đừng có ngày nào cũng gọi tôi.”
Không thể.
Cậu nhìn hắn một cái rồi hạ mắt không nói lời nào, trong lòng lại đang khinh thường.
"Ông đây càng muốn gọi cậu đấy, chờ tôi dụ dỗ cậu sau đi thì tôi sẽ ở bên nữ thần, ai mẹ nó thèm quản cậu chứ." Từ Giang nghĩ thầm.
Hàn Diệc híp mắt, ánh mắt không tốt lắm, hắn buông cánh tay đang bóp chặt cằm của cậu ra.
“Còn có cậu bạn vừa rồi….Cậu cũng đừng có làm phiền người ta nữa.”
“Cậu bạn nào? Ai?”
Hắn đột nhiên đè thấp giọng nói.
“Ai cũng đều không được, cậu có biết bản thân mình rất phiền hay không?”
Rõ ràng là do dụ dỗ cậu quá khó khăn, ông đây cố gắng nửa năm, đeo bám nửa năm, đều nói thất bại là mẹ thành công, dù cậu tìm được mấy trăm người mẹ thì một cọng lông cũng chưa thành công liếʍ được.
Ánh mắt của Hàn Diệc đông cứng lại rồi đến gần cậu.
“Nghe hiểu lời nói của tôi không?”
Hắn đột nhiên đè thấp hơi thở khiến lông tơ trên người cậu đều dựng đứng lên.
Vốn dĩ Hàn Diệc đã rất cao, hơn nữa còn cố tình uy hϊếp đè thấp giọng nói khiến chân cậu trực tiếp mềm luôn, không thể ngăn được sự run rẩy của cẳng chân, đầu cũng không dám nâng lên.
“Nghe…Nghe hiểu…”
“Sẽ không làm phiền người khác…”
Chỉ phiền cậu.
Lúc này, Hàn Diệc mới hừ lạnh một tiếng rồi buông cậu ra, sắc mặt hắn vẫn âm trầm đáng sợ như cũ. Mắt thấy đối phương chuẩn bị xoay người muốn đi, cậu quýnh lên nên đã trực tiếp túm chặt góc áo hắn. Hàn Diệc cúi đầu nhìn thoáng qua nhưng lại không gạt tay ra mà chỉ mím chặt môi mỏng rồi lạnh lùng nhìn cậu.
Có chút dọa người.
Không hiểu sao tim cậu đập nhanh hơn.
“Đừng nóng giận…Được không…?”
“Buông tay.”
Ánh mắt tựa như sói của hắn đang nhìn cậu, cậu nào dám không nghe lời.
Thật dễ dàng mới có cơ hội ở riêng hai người, nếu không nắm chắc thì không biết chờ đến khi mới có cơ hội này lần nữa, mà đã qua nửa năm rồi, cậu cũng liếʍ đến mức mệt mỏi, có biện pháp nào nhanh hơn không…
“Vậy có thể để ý đến tôi một chút hay không…Cả một buổi sáng hôm nay cậu chưa nói chuyện với tôi.”
Không biết vì cái gì, hai hàng lông mày vẫn luôn nhăn của Hàn Diệc đã thả lỏng một chút, nhưng hắn chưa nói gì đã xoay người đi mất.
Sau khi trở lại phòng học, cậu chia sẻ về tình hình chiến đấu hôm nay với mấy đứa trẻ, hy vọng từ nay bọn chúng mẹ nó đừng nói với cậu những điều mà kẻ mười năm không dùng não có thể nghĩ được.
Nào biết được sau khi xong, đám trẻ nhìn cậu giống như ban ngày nhìn thấy quỷ, Đại Cẩu trực tiếp tát vào sau ót cậu.
“Có phải anh bị mất não hay không, ai khiến anh chạy đến mất mặt xấu hổ, anh đến đưa nước hoặc khăn lông không được sao, ngu ngốc.”
“Cơ hội tốt như vậy mà không thể nắm chắc được!”
“Mẹ nó anh trực tiếp lên sân bóng làm khỉ, anh biết chơi bóng sao? A? Lại còn ném bóng vào mặt người ta, nếu em là Hàn Diệc, đừng nói chửi mười phút, tro cốt của anh em cũng có thể hất đi rồi.”
“Đỡ không nổi đâu A Cẩu, mặc kệ tên ngu ngốc này, chúng ta đi thôi!”
Ô ô ô, hôm nay mọi người hung ác quá.
⬅ Trước Tiếp ➡