Chương 27
Cửa thang máy của Phương Túc Lễ vừa mở ra đã nhìn thấy hai người đang giằng co. Trong mắt anh nổi lên cơn bão tố, sắc mặt âm u, Hứa Duy Chiêu vội vàng kêu cứụ
“Anh bạn, xin lỗi đã làm ồn. Bạn gái tôi đang giận dỗi thôi mà.”
Chung Chí Bình nhìn người đàn ông trước mặt. Bộ quần áo thường màu đen trông rất chất lượng, không phải người bình thường.
Phương Túc Lễ bước đến, chán ghét liếc nhìn người đàn ông “Buông cô ấy ra trước.”
“Anh bạn, đừng xen vào chuyện bao đồng.” Giọng Chung Chí Bình lạnh lẽo, thâm hiểm.
Hứa Duy Chiêu nhân lúc anh ta không chú ý, tàn nhẫn dẫm mạnh vào chân anh ta một cái. Chung Chí Bình đau chân, sức tay yếu đi, cô nhanh chóng trốn ra sau Phương Túc Lễ.
Vai Phương Túc Lễ rộng, thân hình cao lớn đĩnh bạt. Hứa Duy Chiêu như tìm thấy bến đỗ bình yên, lòng cô ổn định hơn rất nhiềụ
“Mày mẹ nó nghe không hiểu tiếng người hả?” Chung Chí Bình hoàn hồn lại, thấy anh ra vẻ gà mẹ bảo vệ gà con, lửa giận bùng lên.
Phương Túc Lễ cười khẩy một tiếng, cơn bão trong mắt đột ngột ập xuống, nhấc chân lên đá một cái.
Lớn lên trong đại viện quân đội, dù quan hệ với ba có không tốt đến mấy, anh cũng được ông và ông nội Phương rèn luyện võ thuật từ nhỏ.
Có vài năm chống đối với ba, thỉnh thoảng anh bị ném vào quân đội để tập luyện dã chiến.
Những người trong quân đội nhận lệnh, sẽ không nương tay. Anh rõ ràng không được coi là xuất thân chính quy, nhưng lại bị rèn luyện thành thân thể thép, Vương Việt Hải chính là quen biết anh từ thời điểm đó.
Chung Chí Bình loại bao cỏ này, bình thường chỉ là cái giá áo túi cơm, chỉ thích gái gú. Bị Phương Túc Lễ đá mạnh một cú, anh ta đau đến mức nội tạng cũng run rẩy.
Phương Túc Lễ không có ý định buông tha, bước đến xách cổ áo anh ta lên.
“Mày... muốn làm gì?”
“Tránh xa cô ấy ra. Để tôi thấy anh lảng vảng gần cô ấy nữa, sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâụ”
“Mày là gì của cô ta?”
Chung Chí Bình nuốt nước bọt, trán đầy mồ hôi lạnh. Anh ta cũng không phải thấp, nhưng đứng trước mặt người này lại thấp đi rất nhiều, nhất là khi người này đang xách anh ta lên, mặt vô cảm nhưng đáng sợ kinh khủng.
“Người đàn ông của cô ấy.”
Chung Chí Bình có chút không tin, liếc nhìn về phía Hứa Duy Chiêu, khiến cô không tự giác co người lại.
Phương Túc Lễ thấy ánh mắt anh ta lảng tránh, vẫn chưa ngoan ngoãn, anh giơ tay tát thêm một cái nữa.
“Nghe rõ lời tôi vừa nói chưa?”
Chung Chí Bình bị tát, mặt lập tức đỏ bừng, muốn giãy giụa nhưng tay người đàn ông như gọng kìm sắt, hoàn toàn không động đậy được.
“Nghe... nghe rồi, xin lỗi, xin lỗi...”
Lúc này Phương Túc Lễ mới buông tay.
Chung Chí Bình trông vô cùng thảm hại, không dám đi thang máy, vội vàng chạy xuống cầu thang.
Hứa Duy Chiêu thấy anh ta bỏ chạy, sự run rẩy trên người dần bình tĩnh lại, mắt cô đỏ hoe nhìn về phía Phương Túc Lễ. Vẻ mặt anh bình thản, hoàn toàn không còn sự thô bạo vừa rồi.
“Cảm ơn anh Phương.”
Phương Túc Lễ nghe thấy tiếng anh Phương này, trong lòng chỉ muốn cười.
Người này cũng biết điều đấy, nửa tiếng trước còn gọi lãnh đạo, lãnh đạo.
Nhưng thấy dáng vẻ cô đáng thương như vậy, anh lười so đo.
“Người hạ thuốc cũng là anh ta?”
“Ừm.”