Chương 28
Hứa Duy Chiêu nghĩ đến chuyện này lại càng uất ức hơn, dụi dụi mắt, trên mặt đầy vệt nước mắt, khiến sắc mặt người đàn ông lại tối sầm thêm.
“Anh ta tên gì?”
“Chung Chí Bình. Mẹ anh ta là hiệu trưởng trường chúng tôi.”
Giọng điệu mang theo sự bất bình. Phương Túc Lễ nghe xong muốn cười, đúng là ở trong tháp ngà lâu rồi, thật sự nghĩ rằng ở đâu cũng có thể công bằng, chính trực, và sạch sẽ.
“Ừm, biết rồi, về nhà đi.”
Hứa Duy Chiêu mở cửa, định bước vào thì nhìn thoáng qua lối cầu thang nơi Chung Chí Bình biến mất, cô lấy hết can đảm quay lại.
“Anh Phương, anh có thể ở lại đây một đêm không?”
Mặt cô hơi đỏ, vội vàng giải thích “Có... có hai phòng ngủ ”
Phương Túc Lễ đoán cô thực sự bị dọa sợ rồi, nếu không sẽ không yêu cầu anh ở lại.
Nhưng cũng phải, nếu vừa rồi không có anh, không biết tên súc sinh đó sẽ làm gì.
Thấy anh đứng đó không nói gì, cô nhớ lại việc mình vừa bảo anh đi tìm người khác đi ăn cùng, anh không muốn cũng là điều dễ hiểụ
“Thôi... không cần đâụ Hôm nay thật sự cảm ơn anh ” Hứa Duy Chiêu nói xong liền quay người bước vào.
Phương Túc Lễ lại bước tới, dùng chân chặn cửa từ phía sau cô.
“Cần đổi giày không?”
“Cần... cần ạ.”
Ánh mắt Hứa Duy Chiêu hiện lên vẻ bất ngờ mừng rỡ, cô lấy ra một đôi dép dùng một lần từ tủ giày, nhưng size đó nhìn qua đã thấy hơi nhỏ.
Trong tiềm thức, cô cảm thấy Phương Túc Lễ an toàn hơn Chung Chí Bình rất nhiều, ít nhất anh sẽ không cưỡng ép cô.
Hơn nữa, bà anh và bà ngoại cô quen biết nhau, ít nhiều cũng có chút quan hệ, chắc sẽ không làm bật.
Tối nay Chung Chí Bình quá đáng sợ, cô cần phải suy nghĩ kỹ xem tiếp theo phải làm gì.
Bước vào nhà, một mùi hương thanh mát xộc vào mũi.
Phương Túc Lễ quét mắt qua phòng khách, gọn gàng và tươi mới. Bàn trà trước chiếc sofa nhỏ còn trải khăn trải bàn họa tiết hoa nhí, một chiếc bình sứ trắng thắt eo cắm hai bông hoa.
“Anh Phương, mời anh ngồi Tôi đi rót nước cho anh.” Hứa Duy Chiêu tìm một cái cốc đi vào bếp rót nước cho anh.
Phương Túc Lễ thản nhiên ngồi xuống sofa. Chiếc sofa vốn không lớn lại càng nhỏ hơn, anh nới lỏng chiếc áo sơ mi bên trong, để bản thân thoải mái hơn.
Hứa Duy Chiêu rót nước xong nhẹ nhàng đặt trước mặt anh, rồi đi tìm đồ dùng vệ sinh cá nhân cho anh. Khi bà ngoại đến, cô đã mua dự trữ thêm một chút. Tóm lại, cô không muốn để mình rảnh rỗi.
Bởi vì ở cùng anh trong phòng khách, cô luôn có cảm giác kỳ lạ. Lúc này, cô cũng không biết việc giữ anh lại có phải là đúng hay không.
Phương Túc Lễ thấy cô như vậy, cười hiểu ý, rồi hỏi một câu biết thừa “Cô giáo Hứa, tại sao lại giữ tôi lại?”
Bóng lưng đang bận rộn của Hứa Duy Chiêu khựng lại, cô quay đầụ
“Tôi sợ anh ta... sẽ quay lại.”
“Vậy em không sợ tôi sao?”
“Anh sẽ không làm vậy... đúng không?” Hứa Duy Chiêu cắn môi.
Phương Túc Lễ đứng dậy, chầm chậm bước về phía cô, trong mắt mang theo ý cười.
“Sẽ không làm gì?”
“Anh Phương, anh là người tốt ” Hứa Duy Chiêu bị khí thế áp bức khi anh bước tới làm cho sợ hãi, lùi lại hai bước.
“Tôi cũng không phải là người tốt gì.” Phương Túc Lễ cười khẽ, cầm lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân từ tay Hứa Duy Chiêu rồi đi vào phòng tắm.