⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng Chấn phong lưu, trước sau cưới hỏi ba bà vợ. Người vợ danh chính ngôn thuận Trang Nguyệt Cầm là con gái duy nhất của bí thư thành ủy, mang tới rất nhiều thuận lợi cho sự nghiệp kinh doanh của Tưởng Chấn. Cơ thể Trang Nguyệt Cầm yếu ớt nhiều bệnh tật, sinh được một trai một gái xong thì quanh năm suốt tháng nằm trên giường, vì bệnh mà ba mươi sáu tuổi đã qua đời.
Chưa đầy nửa năm, Tưởng Chấn lại cưới phó tổng đương thời của đối tác là Trần Phong. Trần Phong là một con rùa vàng (*) hiếm thấy của thời đại đó, diện mạo hàng đầu, năng lực trong công việc càng là hàng đỉnh cao, hai người hợp sức cùng đưa Tưởng thị phát triển đến quy mô như ngày nay. Sau khi kết hôn Tưởng Chấn vẫn phong lưu không thay đổi, Trần Phong cũng không phải người phụ nữ có thể kìm nén cơn giận, cãi nhau ồn ào khá nhiều năm, cuối cùng cũng phải ly hôn mới xong việc. Trần Phong mang theo nửa phần tài sản của mình sang Singapore phát triển.
(*) Người đi du học ở nước ngoài về, gia đình giàu có.
Bà Tưởng hiện tại chỉ lớn hơn Anh Hiền bốn tuổi, năm nay vừa tròn ba mươi, đầu năm vừa sinh hạ đứa con trai nhỏ Tưởng Anh Độc. Tưởng Chấn hơn sáu mươi tuổi lại có được đứa con trai, tâm trạng quá hào hứng, chuyển thẳng tên của một căn tứ hợp viện cho cô ta đứng tên.
Nhà họ Tưởng cả trai lẫn gái là sáu người, trong đó người con thứ năm là con riêng, mẹ ruột không rõ lai lịch. Tên đệm của sáu người đều có chữ Anh, chữ sau cùng phân biệt nhau theo các chữ Kiến Hiền Tư Tề, Thận Độc. (Ganh đua, cẩn thận và duy nhất).
Anh Hàng xếp hàng thứ ba, theo lý mà nói đáng lẽ phải lấy tên là Anh Tư mới đúng, nhưng Tưởng Chấn lấy chữ Tư đưa cho đứa con gái thứ hai trước rồi, vì vậy cô mới có tên Tưởng Anh Hiền, người Hiền (hiền đức, có tài) như cái tên.
Buổi tối, trong dạ tiệc của khách sạn Intercontinental có thể nói là hoa bướm dập dìu, quan chức tụ họp.
Trước khi dạ tiệc chính thức bắt đầu, mọi người cùng trò chuyện rôm rả với nhau, Anh Hiền cũng bị vài người xoay quanh, nhiệt tình cùng bắt chuyện với cô. Ngược lại không phải vì cô là cô chủ nhà đại gia, trong giới nhà giàu tự cao tự đại của xứ Hương Cảng cũng chỉ thuộc về hàng nhà giàu mới nổi, nhưng cô là vị hôn thê của Thẩm Đông Dương, vì vậy nhà giàu mới nổi cũng được người ta yêu thích.
Bầu không khí yên bình bỗng chốc bị phá vỡ bởi một tiếng mắng chửi: "Vậy thì anh vào đây mà xem tôi đi tiểu!"
Chữ "tiểu" kích thích tới thần kinh của không ít người, tiếng đàm tiếu thoáng chốc cứng lại.
Anh Hiền theo tiếng la hét nhìn sang, trông thấy một cô gái thon gầy tái nhợt đang tức giận trừng mắt với một người đàn ông mặc vest đen.
Người đàn ông rất cao, ước chừng bằng mắt tầm một mét chín, vai rộng eo hẹp, để kiểu tóc húi cua (*)hiếm thấy.
Phát hiện ánh mắt chung quanh, cô gái từ từ cảm thấy xấu hổ, cúi đầu nhanh bước rời đi. Người đàn ông vest đen sắc mặt không thay đổi đi theo.
Anh Hiền không nhịn được nhìn thêm vài lần, tuy nói đường nét gương mặt anh xuất sắc, nhưng cô nhìn không phải vì điều này, mà vì anh hoàn toàn không ăn khớp: Eo và lưng quá cứng rắn, vẻ mặt quá lạnh lùng, so với tiệc xã giao thì trông càng giống như đi bắt khách bom hàng hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡