⬅ Trước Tiếp ➡
Trò hề nho nhỏ vốn dĩ đã kết thúc, không ngờ hai người lại nhanh chóng trở thành tiêu điểm.
Người đàn ông tóm cánh tay cô gái, trực tiếp rời khỏi buổi dạ tiệc, hai vết rạch máu tươi mới trên khuôn mặt cực kỳ bắt mắt. Cô gái vừa đi vừa giãy giụa trong biên độ nhỏ, vẻ mặt méo mó, rõ ràng là đang nín nhịn cơn lửa giận.
Anh Hiền chú ý tới bên dưới mũi của cô hình như đang dính thứ gì đó, đang nghi ngờ, người đứng bên cạnh đã giải thích giùm cô.
"Cô Tưởng, cô quen cô Từ chứ?"
Anh Hiền lắc đầu.
Một người khác tiếp lời: "Là Từ Á Vi con gái nhỏ của giám đốc Từ tập đoàn Hoa Dương chứ gì, tôi suýt chút không nhận ra, còn người kia là?"
"Có lẽ là vệ sĩ mới của cô ta."
"Vệ sĩ? Nhìn không giống lắm."
Quả thật không giống, mặt mũi vệ sĩ phải tầm thường không dễ dàng để cho người ta ghi nhớ, riêng điểm này là anh đã không đạt tiêu chuẩn.
"Phải, nghe nói lúc trước là bộ đội đặc chủng, còn từng tham gia nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở nước ngoài."
"Gìn giữ hòa bình? Có nói quá không vậy, giám đốc Từ nhận được thư tống tiền?"
"Aiz, anh không biết à? Cô Từ ở nước ngoài nhiễm phải thói quen xấu, bị nhốt trong nhà hai năm không cho gặp người khác. Bây giờ được ra ngoài tham dự hoạt động có lẽ là đã được tha bổng rồi. Còn về phần vệ sĩ, có lẽ giám đốc Từ lo lắng những bạn bè cũ trước kia lại đến quấy rầy cô ta."
"Ý là nói là hít thuốc -- Thứ đồ đó mà cô ta cũng dám rớ tới, gan cũng to thật."
"Ai bảo không phải."
Anh Hiền im lặng lắng nghe, mơ hồ đoán ra đại khái câu chuyện: Cô Từ không kiềm chế nổi, hoặc có thể ngay từ ban đầu đã nhân cơ hội tham gia hoạt động đi hít một ngao, cho rằng trốn trong nhà vệ sinh nữ thì sẽ không có sơ hở, ai ngờ vệ sĩ mới công chính nghiêm minh.
Nhưng mà, nhờ phúc của cô Từ, dạ tiệc năm nay có chút hứng thú hơn so với năm trước.
Anh Hiền cười cười, ném hai người ra sau đầu.
(*) Tóc nam chính
Hai tháng sau, Anh Hiền đang tăng ca ở văn phòng, bất thình lình nhận được cuộc gọi của Anh Tề.
"Chị! Chị nhất định phải cứu em, chuyện này mà để bố biết là em tiêu đời." Giọng nói cậu ta hoảng loạn, nói năng cũng lung tung lộn xộn.
Mẹ của hai người cùng là Trần Phong, là chị em ruột thịt thật sự với nhau nhưng lại không thân thiết là mấy, nếu không đi đến bước đường cùng, cậu ta cũng sẽ không đến bước này cầu cứu cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
"Sao thế?"
Anh Tề ấp a ấp úng: "Nói trong điện thoại không thuận tiện."
"Em ở đâu?"
"Ở nhà, em ở nhà."
"Ừ."
Anh Tề đã sớm ngồi trong phòng của cô chờ đợi, khoảnh khắc nhìn thấy cô suýt chút bật khóc.

⬅ Trước Tiếp ➡