⬅ Trước Tiếp ➡
Nòng súng lạnh lẽo không nặng̝ không nhẹ chạm vào thái dương của đối phương.
Người đàn ông bỗng chốc run lẩy bẩy, sống lưng lạnh toát như thể đang đối diện với tử thần. Mồ hôi rịn ra từ trán hòa lẫn với máu và bụi đất, chảy xuống khuôn mặt đầy những đường nét khắc khổ.
Thấy sự tình đã bại lộ, sự sợ hãi tɾong mắt anh ta càng trở nên rõ ràng hơn, đồng tử mãnh liệt co rút, luôn miệng nói ‘’Không phải, anh Nghiêu Là bọn họ, bọn họ dùng người nhà của em để uy hiếp em, đám cảnh sát đó muốn ăn đen ăn đen Em, em không còn cách nào khác, em cũng không muốn như vậy, anh Nghiêu, xin anh tha cho em, em thật sự không muốn ”
Bàn tay cầm súng thu về một chút, chậm rãi lên đạn. Điếu thuốc cháy dở ngậm giữa môi anh rung động, ngữ âm h0àn toàn lãnh đạm ‘’Còn gì khác muốn nói không?"
Đây là thông điệp cuối cùng, người đàn ông đang quỳ biết, chính mình nói xong những lời này mạng cũng mất.
Anh ta như nhận mệnh nhắm mắt lại, nhưng tɾong giọng nói vẫn mang the0 khẩn cầu "Vợ em vô tội, van cầu anh, anh Nghiêu, em có thể chết, nhưng xin anh tha cho vợ em...”
Chu Cẩn Nghiêu không trả lời. Anh lấy điếu thuốc trên miệng mình xuống, ném sang một bên, ngón trỏ hơi dùng sức, chuẩn bị bóp cò.
Nhưng đúng vào lúc này, anh như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu nhìn lên, thoáng thấy một bóng dáng xuấthiện ở cửa sổ trên lầụ
Giây tiếp the0, Chu Cẩn Nghiêu ném khẩu súng tɾong tay cho thuộc hạ, bước đi ra ngoài, chỉ bỏ lại một câu ‘’Nhu Khang, người anh cứ xem mà xử lý.’’
“Mẹ kiếp Chu Cẩn Nghiêu, thái độ của cậu là gì vậy hả? Đây là đang sai bảo tôi à? Lão tử đây không phải là chó của cậu ”
Tiếng gầm phẫn nộ của Nhu Khang vang lên ở phía sau, nhưng Chu Cẩn Nghiêu không để ý tới, dưới chân không ngừng lại giây nào, đi về phía trước. Nhưng vừa mới chuyển qua khúc cua, phía sau liền truyền đến hai tiếng súng liên tiếp.
Dường như vẫn chưa xả giận, Nhu Khang cầm khẩu súng, bắn thêm mấy phát nữa vào cơ thể đã tắt thở của người đàn ông.
Ở trên lầu, Hạ Mạt chứng kiến tất cả. Đôi mắt cô sợ hãi mở to, hai tay run rẩy bịt chặt miệng mới không hét thành tiếng.
Hai người sống sờ sờ, cứ như vậy chết trước mắt cô, Hạ Mạt không thể xem như không có chuyện gì xảy ra được.
Cổ họng cô căng thẳng, đang lúc kinh hãi không biết phải đối mặt thế nào thì nhớ đến việc Chu Cẩn Nghiêu đã rời khỏi sân sau, rấtcó thể anh sẽ lên lầu bất kỳ lúc nào.
Hạ Mạt sợ hãi lùi lại, bước chân ban đầu còn loạng choạng, nhưng sau khi đi được vài bước đã biến thành chạy.
Chẳng mấy chốc đã trở về phòng, Hạ Mạt căng thẳng đóng cửa lại, nhưng sau lưng cô vẫn đổ một tầng mồ hôi lạnh, sự lạnh lẽo áp vào cánh cửa cứng, hơi thở dồn dập, lồng ngực càng phập phồng lên xuống.
Chu Cẩn Nghiêu đi lên lầu, nhìn thoáng qua chỗ cửa sổ nơi vừa rồi Hạ Mạt đứng, giây tiếp the0, anh ra hiệu cho thuộc hạ không cần đi the0, rồi một mình cất bước đi về phía phòng cô.
Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, Hạ Mạt sợ hãi tột độ.
Cô đi nhanh về phía giường, ngồi xuống, đôi tay run rẩy đặt lên đầu gối, cố tự trấn an mình. Nhưng trái tim cô đập quá nhanh, chỉ có thể cúi đầu, cố gắng giả vờ như mình chưa nhìn thấy chuyện gì.
Cánh cửa phòng bật mở, Chu Cẩn Nghiêu nhìn thấy Hạ Mạt đang như một con mèo nhỏ bị kinh hách, run rẩy co rúm người, nhưng vẫn là một bộ dáng ngoan ngoãn, chờ chủ nhân tới vuốt ve.
Anh bước vào phòng, đầu tiên là rót một cốc nước, sau đó ánh mắt như vô tình dừng lại trên tay cô.
Một tay Hạ Mạt đang nắm chặt lấy cổ tay bên kia, cố gắng che giấu sự sợ hãi của mình.
“Bị dọa rồi?” Anh trầm giọng hỏi.
Đôi mắt Hạ Mạt bất ngờ run lên, vừa rồi, anh nhìn thấy cô sao...?
“Không… không có…” Hạ Mạt lắp bắp nói dối, đôi vai càng run rẩy hơn.
⬅ Trước Tiếp ➡