⬅ Trước Tiếp ➡
Dù đã sống chung với Chu Cẩn Nghiêu gần một tuần, nhưng trao đổi giữa anh và cô hầu như chỉ dừng lại ở mức quan hệ thể xác.
Hạ Mạt không biết ranh giới mà Chu Cẩn Nghiêu đặt ra cho cô, cũng không thể đoán được liệu những việc anh làm nó chỉ giới hạn tɾong chuyện buôn bán ma túy hay không. Cô chỉ biết là nếu mình ngoan ngoãn ở yên tɾong phòng, tránh giao tiếp với những người khác tɾong tòa biệt thự này, có lẽ sẽ không khiến bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
Chu Cẩn Nghiêu hiếm khi thu lại vẻ tùy ý ngày thường, anh không rặn hỏi thêm, chỉ quay người mở ngăn tủ, lấy ra một hộp thuốc đưa cho Hạ Mạt.
“Uống cái này đi.”
Trái tim Hạ Mạt siết lại, nghĩ tới ống tiêm hôm trước mình nhìn thấy tɾong căn phòng kia, còn có trên bàn rải rác túi nhựa chứa một loại bột màu trắng.
Cô không đưa tay ra nhận ngay, tɾong giọng nói rõ ràng còn lắp bắp hơn "Cái này... là gì vậy...?"
Chu Cẩn Nghiêu đặt ly nước và thuốc lên bàn, nhìn cô một cái.
"Thuốc tránh thai."
Trái tim bị kéo căng của Hạ Mạt thoáng chốc như được thả xuống, cô nuốt nước bọt, dè dặt lấy ra một viên thuốc rồi nhanh chóng uống nó.
Không khí tɾong phòng trầm mặc thật lâu, Hạ Mạt không nhịn được mà bồn chồn hỏi “Vậy còn… lần đầu tiên thì sao…”
Cách lần đầu tiên cô và Chu Cẩn Nghiêu quan hệ đã qua nhiều ngày, mấy ngày nay cô luôn thấp thỏm lo âu ở tɾong phòng, tɾong đầu tất cả đều là nghĩ trường học có báo án về việc mất tích của cô, tɾong nước có ai đang nghĩ cách tìm cô không. Quan trọng hơn hết là cô còn cơ hội nào thoát khỏi nơi này nữa không?
Vì thế nên Hạ Mạt h0àn toàn không có thời gian nghĩ đến chuyện quan hệ lần đó, Chu Cẩn Nghiêu không dùng biện pháp an toàn.
Chỉ đến bây giờ, khi anh đưa thuốc cho cô, Hạ Mạt mới nhớ ra chuyện này.
Chu Cẩn Nghiêu hiểu cô muốn hỏi gì, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc cổ mảnh mai đang ửng hồng của thiếu nữ, giọng nói trầm hơn "Trong cháo em ăn."
Cơ thể căng cứng của Hạ Mạt cuối cùng cũng được nghỉ ngơi chút ít.
Chu Cẩn Nghiêu thu hết vào mắt, nhưng cũng không tiếp tục đề tài này. Anh cúi mắt nhìn đồng hồ trên tay, sau đó cầm lấy điều khiển từ xa bật Tivi, trước khi ra ngoài, anh nói "Truyền hình có kênh tiếng Trung, em có thể xem, lát nữa tôi sẽ trở lại, đừng ra ngoài."
Hạ Mạt ngoan ngoãn gật đầụ
Cô không biết Chu Cẩn Nghiêu nói tɾong chốc lát là bao lâu, nhưng cũng có chút hy vọng anh có thể về chậm hơn một chút, bởi vì như vậy thì cô có thể ở một mình tɾong căn phòng này.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, Hạ Mạt ít nhất có thể tự lừa gạt đại não của mình, đó là giả vờ như mình bây giờ vẫn đang ở nhà một mình xem Tivi, mà không phải bị bắt đến nơi đất khách quê người, trở thành con dê chờ bị làm thịt tɾong tay bọn buôn ma túy.
Kênh song ngữ Trung Thái đưa tin đại đa số là tin tức bản địa của Thái Lan, Hạ Mạt tìm rấtlâu mới có thể tìm được một kênh tin tức quốc tế, tɾong lòng cô có một ý nghĩ mãnh liệt, đó là mặc dù không thể trở về, nhưng nhìn những hình ảnh quê hương cùng những người ở đó cũng có thể khiến cô nuôi cho mình chút ít hy vọng tɾong h0àn cảnh tuyệt vọng này.
Hạ Mạt ôm gối, mắt dán vào màn hình, cố gắng bắt lấy những thông tin liên quan đến Trung Quốc, dù không nhiềụ
Lát sau, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa.
Ngay lập tức, cô trở nên căng thẳng trở lại.
Hạ Mạt từ từ đi tới cạnh cửa, mở ra một khe hở, nhìn thấy người tới là nữ giúp việc quen thuộc kia thì thở phào.
Hiện tại ngoại trừ Chu Cẩn Nghiêu, những người khác ở đây hình như đều có thể giết chết cô.
⬅ Trước Tiếp ➡