Chu Cẩn Nghiêu dập tắt điếu thuốc tɾong tay, xoay người nhìn thiếu nữ đang cuộn mình trên giường, lưng hơi cong lại tɾong giấc ngủ.
Mày anh khẽ chau lại, bước nhanh đến bên giường.
Biểu cảm trên mặt Hạ Mạt lúc này rấtđau đớn, đôi mày thanh tú của cô nhíu chặt, tay gắt gao giữ chặt tấm chăn trên người.
“Hạ Mạt.”
Nghe tiếng gọi khẽ bên tai, Hạ Mạt mở mắt ra.
Trán cô lấm tấm mồ hôi, đôi mắt ướt đẫm hơi nước.
“Chu Cẩn Nghiêu, tôi đau quá…” Hạ Mạt yếu ớt nói.
Chu Cẩn Nghiêu vén tấm chăn trên người cô lên, nhìn thấy tay cô đang ôm chặt bụng dưới của mình.
Bàn tay ấm áp của anh đặt lên bụng cô, khiến gương mặt Hạ Mạt dịu xuống đôi chút nhưng vẫn không thể khá hơn.
“Tôi, kỳ sinh lý của tôi đến sớm...”
Cơn đau dữ dội khiến Hạ Mạt co người lại như một con tôm nhỏ.
Chu Cẩn Nghiêu sờ khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của Hạ Mạt. Lại kéo gối đệm ra đặt sau đầu cô, sau đó anh cầm lấy áo khoác, vội vàng ra ngoài.
Xung quanh khu biệt thự không có cửa hàng tiện lợi, Chu Cẩn Nghiêu lái xe mất mười phút mới tìm được một cửa hàng 7 Eleven.
Buổi tối trên đường phố yên tĩnh, cậu nhân viên cửa hàng nhìn thấy người đàn ông điển trai với dáng vẻ gấp gáp vào cửa hàng thì tự mình suy đoán, sau đó vô cùng tri kỷ mà đi tới quầy kế hoạch hóa gia đình lấy giúp một hộp bao cao sụ
Kết quả là cậu ta đoán sai, người đàn ông điển trai ấy chỉ cầm lấy hai gói băng vệ sinh và một chai nước rồi đi nhanh đến quầy thanh toán.
Cậu nhân viên nhún vai, có chút ngại ngùng định đặt lại hộp bao cao su về vị trí cũ, không ngờ lại bị Chu Cẩn Nghiêu giơ tay ngăn lại.
“Lấy cả cái này.”
…
Chu Cẩn Nghiêu trở về rấtnhanh, không tìm được túi chườm nóng nên anh đổ nước nóng vào chai nước rồi lấy khăn mặt bọc bên ngoài, đặt lên bụng Hạ Mạt.
Hạ Mạt mệt mỏi mở mắt, thấy người đàn ông đang bận rộn tɾong phòng. Anh thậm chí còn cẩn thận thay băng vệ sinh mới cho cô, lại cúi người giúp cô mặc lại quần áo.
Cả quá trình Hạ Mạt không có hơi sức để xấu hổ, vì toàn bộ đều đã biến thành kinh ngạc, đến khi Chu Cẩn Nghiêu rót một ít nước ấm đưa đến môi cô. Hạ Mạt vẫn chưa hết ngây người, nhưng lại nghe lời anh uống từng ngụm nước.
Nước ấm chảy qua cổ họng, sưởi ấm dạ dày và cả trái tim.
Hạ Mạt nghĩ có lẽ mình đã đau bụng kinh tới nỗi mất trí luôn rồi, cô vậy mà lại mơ màng nghĩ, nếu như Chu Cẩn Nghiêu không phải kẻ buôn ma túy thì tốt rồi...
‘’Còn khó chịu không?’’
Hạ Mạt dần tỉnh táo lại, khẽ lắc đầu "Tốt hơn nhiều rồi."
Chu Cẩn Nghiêu nhìn đôi mày vẫn nhíu chặt của cô, nhận ra những thứ này chẳng giúp được gì nhiềụ
Ngay sau đó, giường hơi trũng xuống, anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
Chiếc gối kê dưới đầu Hạ Mạt lúc nãy đã bị xê dịch khi cô không ngừng lăn lộn vì đaụ Chu Cẩn Nghiêu để Hạ Mạt gối lên cánh tay anh, tránh cho cô tɾong lúc sơ ý sẽ va vào thành gường.
Hạ Mạt cuộn tròn tɾong lòng người đàn ông, cảm nhận được sự phong trần mệt mỏi pha lẫn chút hương thuốc lá nhàn nhạt. Trong lúc vô thức, cô vươn tay ôm lấy cổ Chu Cẩn Nghiêu, mặt áp lồng ngực anh, chiếc mũi nhỏ còn vô thức cọ qua cơ ngực rắn chắc.
Cứ như vậy, thiếu nữ ôm ‘’bức tường thịt’’ làm cho người ta an tâm này, chậm rãi ngủ thiếp đi.
Đến nửa đêm, nước tɾong chai nguội dần. Chu Cẩn Nghiêu nhẹ nhàng rút chai nước khỏi tay Hạ Mạt, định đổ thêm một ít nước nóng vào. Nhưng thiếu nữ tɾong lòng như cảm nhận được anh muốn đi, bàn tay nhỏ liền nắm chặt vạt lấy áo anh, không chịu buông.
Nhìn cô như hận không thể trèo lên người mình, cơ thể càng dán càng sát, Chu Cẩn Nghiêu bất lực, đành đặt chai nước sang một bên, anh vươn tay áp lên bụng dưới Hạ Mạt, nhẹ nhàng dùng tay mình làm ấm bụng cho cô.
“Chị Hạ Mạt ”