Thang Giai Hủy chạy đến, hôm nay cô bé mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt. Trên bãi cỏ xanh mướt, cô gái trẻ chạy nhảy, gương mặt rạng ngời đầy sức sống của tuổi trẻ.
“Chị Hạ Mạt, chị không nóng sao?”
Thang Giai Hủy có chút nghi hoặc nhìn Hạ Mạt mặc quần áo dài tay.
‘’Không, không nóng, hai ngày nay thân thể chị không thoải mái lắm, luôn cảm thấy hơi lạnh.’’
Ngoại trừ nguyên nhân kỳ sinh lý đến cô sẽ sợ lạnh ra, kỳ thật còn là vì che giấu những dấu vết ân ái còn chưa phai nhạt trên người mình.
Thang Giai Hủy đưa khay đồ ngọt tɾong tay qua cho Hạ Mạt “Chị nếm thử đi, đồ ngọt ở đây làm ngon lắm, là em đặc biệt nhờ bố đặt mua đấy ”
Nói xong, cô bé kéo tay Hạ Mạt, đưa cô đến nơi có ánh nắng.
“Chỗ này ấm, nếu chị sợ lạnh thì đứng đây tốt hơn.”
Thang Giai Hủy vừa nói, vừa len lén nhìn về phía sau Hạ Mạt, tɾong đôi mắt có chút mong chờ.
Cho đến khi thấy một người đàn ông trung niên ở đằng xa vẫy tay gọi, Thang Giai Hủy liền cười rộ lên, lập tức chạy nhanh về phía đó.
“Chị Hạ Mạt, lát nữa em lại đến tìm chị nói chuyện nhé ”
Hạ Mạt nhìn the0 bóng lưng Thang Giai Hủy, ánh mắt bất giác dừng lại trên người Chu Cẩn Nghiêu, anh đang trò chuyện với người đàn ông trung niên kia.
Dáng người Chu Cẩn Nghiêu cao lớn, tư thế thẳng tắp. Hôm nay anh mặc một bộ âu phụcđược may đo tinh tế, khiến vẻ bất cần thường ngày của anh thu liễm bớt, chỉ là ngũ quan quá xuấtchúng, lại thêm không thắt cà vạt, để nút áo trên tùy ý hơi bung ra, làm sức hấp dẫn nam tính của anh càng tăng ma͙nh mẽ hơn.
Hạ Mạt chỉ đứng ở khoảng cách xa cũng có thể thấy được rấtnhiều vị khách nữ trên bữa tiệc đang lén lút nhìn anh.
Chu Cẩn Nghiêu lại như chẳng để tâm tới ai, anh cầm hờ một ly rượu trên tay, ung dung nghe người đàn ông trung niên nói chuyện. Đến khi Thang Giai Hủy chạy tới, nói nhỏ gì đó bên tai anh thì trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của anh mới gợi chút ý cười hiếm hoi.
Hạ Mạt sao lại không nhìn ra tình cảm của cô bé Giai Hủy dành cho Chu Cẩn Nghiêụ Ánh mắt rạng ngời mỗi khi nhắc đến anh, hai má ửng hồng, tất cả đều viết rõ sự sùng bái và tình cảm của thiếu nữ mới lớn.
Còn có lúc hiểu lầm cô là bạn gái của Chu Cẩn Nghiêu, biểu cảm cô bé mất mát biết mấy.
Nhưng cũng phải thôi, bỏ qua thân phận của anh, Hạ Mạt không thể phủ nhận Chu Cẩn Nghiêu thật sự là một người đàn ông rấtcó sức hút.
Hơn nữa, anh còn rấtbiết cách săn sóc người khác.
Hạ Mạt hồi tưởng lại lúc sáng mình tỉnh lại từ tɾong lòng người đàn ông, một tay anh vẫn luôn đặt trên bụng dưới của cô, nhiệt độ lòng bàn tay ấm áp vô cùng.
Nghĩ tới đây, Hạ Mạt lại khẽ lắc đầu, đem những ý nghĩ hoang đường vô nghĩa này vứt đi.
Những chuyện đó không phải điều cô nên quan tâm lúc này. Điều quan trọng nhất là cô phải tìm được cách thoát khỏi đây và đến đại sứ quán để cầu cứụ
Hạ Mạt nhìn quanh bốn phía, phát hiện mỗi một góc đều có camera giám sát. Thêm nữa hôm nay có rấtnhiều khách đến dự tiệc, công tác an ninh cũng được tăng ℭường hơn bình thường.
Tuy nhiên, khi tầm mắt cô một lần nữa dừng lại trên người Chu Cẩn Nghiêu, lại vô tình gợi lên sự hứng thú của anh.
Anh đi về phía Hạ Mạt, tự nhiên nắm lấy tay cô, sau đó trước mặt bao quan khách, dắt cô đi đến trước mặt của người đàn ông trung niên kia.
‘’Hạ Mạt, đây là Khôn ca." Anh giới thiệu đối phương với cô.
Từ thái độ của những người xung quanh dành cho người tên "Khôn ca" này, Hạ Mạt nhận ra ông ta có vị trí rấtcao tɾong tổ chức buôn ma túy ở đây.
Nhưng cô không hiểu, cô chỉ là một người bị bán đến đây, có người dùng số tiền lớn để mua cô để tặng cho Chu Cẩn Nghiêu, thân phận ở nơi này của cô là thấp kém đến cùng cực.