Bên mép hồ bơi này, ánh nắng chiếu lên lớp viền trắng sach sẽ, đôi khi còn sẽ phản chiếu mặt hồ lấp lánh.
Nhưng chỉ chưa đầy 24 giờ trước, vẫn còn hai thi thể nằm ở đó.
Hạ Mạt cố gắng thu lại cảm giác lạnh lẽo tɾong lòng, tập trung quan sát bốn phía.
Khắp nơi đều có người canh gác, Hạ Mạt có chút thất vọng nhưng cô tự an ủi mình có thể tìm đường khác.
Đúng lúc này, cô chạm mặt Thang Giai Hủy đang trò chuyện với một cậu nam sinh có vóc người cao gầy ở cách đó không xa.
Nam sinh trông không lớn hơn Thang Giai Hủy bao nhiêu, làn da lộ bên ngoài có màu trắng khỏe khoắn, mái tóc ngắn sáng màu phủ trước trán, nhưng trông không giống người Thái bản địa.
Không biết cậu ta nói gì, khiến Thang Giai Hủy đầu tiên là sửng sốt, sau đó cúi đầu cười có chút thẹn thùng.
Hạ Mạt nhìn một hồi, định dời tầm mắt, nhưng nam sinh bỗng nhiên nghiêng đầu, đụng phải ánh mắt cô còn chưa kịp tránh đi.
Thang Giai Hủy cũng nhìn thấy Hạ Mạt, cô bé vui vẻ vẫy tay chào, rồi chưa đợi người bên cạnh lên tiếng đã chủ động kéo cậu nam sinh đó đi về phía Hạ Mạt.
Thang Giai Hủy cao hứng hướng cô giới thiệu “Chị Hạ Mạt, đây là người bạn mà bố mới giới thiệu cho em quen ”
Cậu nam sinh lịch sự chìa tay ra “Xin chào, tôi là Nguyên Văn Trạch.”
Sự lịch thiệp của đối phương vừa đủ, khiến Hạ Mạt không tiện từ chối. Cô đành vươn tay ra đáp lại “Chào cậu, tôi là Hạ Mạt.”
Giờ nhìn gần, Hạ Mạt mới nhận ra cậu nam sinh này có đường nét khuôn mặt rấtsắc nét, màu mắt lại rấtnhạt, trông không giống người Châu Á.
Có vẻ như nhận ra sự nghi hoặc của cô, Nguyên Văn Trạch mỉm cười giải thích “Ông nội tôi là người Pháp, nên tɾong người tôi có chút dòng máu người Pháp.”
Hạ Mạt chỉ cười trừ đáp lại, sau đó định rút tay về, kết thúc cuộc trò chuyện không mấy ý nghĩa này.
Nhưng đối phương lại không có ý định buông tay.
Nguyên Văn Trạch nhìn cô với ánh mắt ẩn ý, miệng vẫn nở nụ cười nhã nhặn “Cô là người Trung Quốc phải không?”
Hạ Mạt khẽ gật đầu, sau đó dùng sức giãy một cái mới có thể rút tay lại, giương mắt nhìn đối phương.
Bộ đồng phụctrên người Nguyên Văn Trạch giống đồng phụchọc sinh, trên ngực áo thêu một dòng chữ vàng giống như tên trường.
Cậu nam sinh thoạt nhìn nhỏ hơn mình này khiến cô cảm thấy rấtkhông thoải mái, tuy rằng cậu ta đang mỉm cười lễ độ, nhưng ánh mắt nhìn cô lại giống như đang nhìn con mồi của mình.
“Anh Văn Trạch, đúng là chị Hạ Mạt rấtđẹp, nhưng anh cứ nhìn chằm chằm chị ấy thế này sẽ khiến em mất mặt lắm đó ”
Thang Giai Hủy nửa đùa nửa trách, nhưng câu nói của cô bé cũng khiến Nguyên Văn Trạch quay đầu, thu lại ánh mắt kỳ quặc kia.
“Xin lỗi.”
Hạ Mạt đang muốn lấy cớ gì rời khỏi thì một người đàn ông mặc đồ đen tiến đến, khom lưng rấtcung kính, hướng về phía Thang Giai Hủy nói “Tiểu thư, Khôn ca bảo tiểu thư qua đó một chút.”
‘’À, được.’’
‘’Anh Văn Trạch, chị Hạ Mạt, hai người ở đây chờ em một lát nha, em sẽ quay lại ngay ’’
Hạ Mạt không muốn ở cùng một chỗ với nam sinh bề ngoài lễ phép nhưng ánh mắt lại cực kỳ mang tính xâm lược này. Nên Thang Giai Hủy vừa rời đi không lâu, cô liền nói "Thật ngại quá, tôi muốn đi vệ sinh một chút." Sau đó không chờ đối phương đáp lại, cô đã nhấc chân đi về một hướng khác.
Nguyên Văn Trạch nhìn the0 bóng lưng mảnh mai lại bước đi gấp gáp của cô, ý cười bên môi dần phóng đại, hứng thú nồng đậm vốn che giấu ở đáy mắt cũng h0àn toàn lộ rõ.
Thì ra đây chính là người phụ nữ bị Thang Bính Khôn mua về tặng cho Chu Cẩn Nghiêụ
Nhớ lại thái độ Chu Cẩn Nghiêu đối với mình, Nguyên Văn Trạch nghiến răng, khinh miệt cười.