⬅ Trước Tiếp ➡
Tại sao Chu Cẩn Nghiêu lại trịnh trọng giới thiệu cô như vậy, còn cố tình dẫn cô đến gặp Khôn ca?
"Khôn ca" trước mặt cô có thân hình hơi mập, là hình tượng đàn ông tới tuổi trung niên bắt đầu phát tướng thường thấy. Có điều, tuy trên gương mặt ông ta đang giữ nụ cười hòa ái, nhưng một đôi mắt đen sắc bén kia lại thâm thúy nhìn không ra cảm xúc.
“Xin chào, tôi là bố của Giai Hủy, cô cứ gọi tôi là Khôn ca như Cẩn Nghiêu là được."
‘’Chào... Khôn ca…’’
Người đàn ông trung niên này mang đến cho Hạ Mạt cảm giác áp bách rấtma͙nh, cô không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta, ngón tay vô thức cuộn lại.
Nhận thấy sự bất an của cô, Chu Cẩn Nghiêu nhéo nhéo tay cô.
‘’Sao không ăn chút gì hửm?’’
Không đợi Hạ Mạt trả lời, Chu Cẩn Nghiêu đã giơ tay gọi một người phụcvụ ở gần đó tới, bảo anh ta mang một ly nước ấm và vài món ăn nhẹ lại đây.
“Tôi… tôi không khỏe lắm, không ăn được gì đâụ”
Thang Bính Khôn nhìn một loạt cử chỉ thân mật của hai người, hơi nhướng mày, sau đó quay đầu nói với Thang Giai Hủy "Hôm nay con trai một người bạn của bố cũng đến đây, đi nào, bố giới thiệu cho hai đứa làm quen."
“Dạ được, Khôn ca ” Thang Giai Hủy tinh nghịch, bắt chước Hạ Mạt gọi bố mình là “Khôn ca”.
“Cái con bé này, lại nghịch ngợm ”
Thang Giai Hủy lè lưỡi, đi the0 sau Thang Bính Khôn tới chỗ đám đông.
Đợi hai người đi xa rồi, Hạ Mạt mới thầm thở ra, cảm giác căng thẳng được giảm đi ít nhiềụ
Người phụcvụ đã mang nước và vài món ăn nhẹ tới, Chu Cẩn Nghiêu ra hiệu cho anh ta đặt lên chiếc bàn dài bên cạnh.
“Còn khó chịu à? Sao tay lại lạnh thế này?”
Chu cho Hạ Mạt.
“Tôi…”
Vừa mở miệng, Hạ Mạt nhận ra giọng mình rấtkhàn và khó nghe.
Cô vội vàng uống một hơi hơn nửa ly nước, cố gắng xua tan cảm giác căng thẳng lúc đối diện với Thang Bính Khôn vừa nãy.
"Tới kỳ sinh lý thường là như vậy, qua vài ngày nữa sẽ tốt lên thôi." Hạ Mạt cụp mắt trả lời.
Chu Cẩn Nghiêu nhận lấy ly nước từ tɾong tay cô, đặt sang một bên.
"...Cảm ơn anh." Hạ Mạt vô thức thốt ra.
Chu Cẩn Nghiêu như thể bị câu nói của cô chọc cười. Anh dùng nĩa xiên một con tôm nhỏ, đưa nó đến bên môi cô "Làm t̠ình cũng làm rồi, còn khách sáo với tôi như vậy.”
“…”
Hạ Mạt bị lời nói của anh làm cho lúng túng, cuống quít nhìn xunh quanh, may mà chẳng mấy người có thể nghe thấy lời vừa rồi. Nhưng dù bị trêu đùa quá đáng hơn nữa, Hạ Mạt cũng chẳng dám tức giận với anh, cô ngoan ngoãn há miệng ăn con tôm kia, nhai vài cái đã nuốt xuống.
Lo lắng Chu Cẩn Nghiêu sẽ lại tiếp tục vừa đút vừa trêu mình, Hạ Mạt dứt khoát cầm khay đồ ăn lên “Tôi… tôi tự ăn được.”
Ngoài dự đoán, Chu Cẩn Nghiêu cũng không kiên trì, anh ra hiệu người phía sau gọi Đại Xuyên tới.
“Để cậu ấy đi the0 em, đừng đi quá xa.”
Hạ Mạt hơi bất ngờ xen lẫn vui mừng. Ngay từ đầu, cô đã muốn nhân bữa tiệc này đông người để đi quanh quẩn, làm quen với môi trường ở đây. Hiện tại Chu Cẩn Nghiêu không chỉ đồng ý mà còn cho phép Đại Xuyên đi the0 cô, điều này có nghĩa anh không đến mức giới hạn tự do đi lại của cô.
Mặc dù chưa thể hành động ngay, nhưng loại tự do này ít nhất giúp cô bớt đi cảm giác bị giam cầm. Hơn nữa, việc tìm hiểu kỹ h0àn cảnh nơi này rấtcó lợi cho kế hoạch bỏ trốn của cô về saụ
...
Đi qua bãi cỏ xanh mướt trải dài, bên phải là một hồ bơi lớn.
Hạ Mạt ngẩng đầu nhìn lên tầng hai của biệt thự, nơi gần cửa sổ tɾong góc là vị trí mà ngày hôm qua cô đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh h0àng kia.
Hiện tại, nhìn những vị khách khoác lên mình trang phụcsang trọng, tay cầm ly rượu, cười đùa bên cạnh bể bơi. Hạ Mạt bỗng cảm thấy đáy lòng lạnh toát.
⬅ Trước Tiếp ➡