⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Cảnh Thù quay lại hỏi: "Đã kiểm tra huyết áp và mỡ máu chưa?"
"Chưa, ông ấy có tiền sử bệnh viêm loét dạ dày nên trực tiếp đến nội soi dạ dày." Đàn chị thấy lạ hỏi: "Cậu hỏi cái này để làm gì?"
Kỷ Cảnh Thù không trả lời, quay đầu hỏi chú đó: "Chú ơi, chú có bị cao huyết áp không, chú đã uống thuốc chưa?"
Ông chú suy nghĩ một hồi lâu: "Con gái chú lúc đến thăm có mang thuốc hạ huyết áp cho chú, người già rồi thì sẽ bị tam cao*, đã uống thuốc hạ huyết áp là không thể ngưng thuốc được, con gái chú sợ chú bị chóng mặt, ôi trời, cái chứng tăng huyết áp này đúng thật không xong.."
*tam cao* gọi tắt của 3 chứng bệnh: tăng huyết áp, tăng đường huyết và mỡ máu cao
"Chắc là phù mạch do dùng thuốc hạ huyết áp ACEI*." Kỷ Cảnh Thù nhẹ giọng nói, "Đây là nguyên nhân dẫn đến nổi mề đay do khoa chúng tôi gửi tới hôm nay, mèo mù vớ phải chuột chết, chúng ta cùng kiểm tra xem."
*thuốc hạ huyết áp ACEI là loại thuốc ức chế men chuyển trong điều trị chứng bệnh tăng huyết áp
Từ Phong Thụy cuối cùng có thể tan ca, kéo Kỷ Cảnh Thù chạy xuống dưới lầu, Kỷ Cảnh Thù còn đang xem di động, tranh thủ lúc rảnh rỗi gọi cho Nguyễn Yếm, nhưng đối phương đã tắt máy.
Thật kỳ lạ, Nguyễn Yếm không bao giờ tắt điện thoại của cô.
Kỷ Cảnh Thù lo lắng bồn chồn, vẫn là Sầm Kỳ nhận ra sự khác thường của anh, nghiêng đầu nhìn di động của anh: "Vẫn không trả lời cậu sao?"
"Ử."
"Chỉ là giận dỗi chút thôi, mình nhớ em ấy không muốn cậu đến Khoa nhi, Phòng Cấp cứu, Sản khoa và ICU, cậu không thử nghĩ xem mấy khoa này giày vò người tới cỡ nào, nếu là mình mình cũng không để cậu đi."
Từ Phong Thụy bĩu môi xen vào: "Cậu không cảm thấy sao, mình thấy em Nguyễn đã quá mệt mỏi rồi."
Cô ấy thực sự rất mệt mỏi.
Tháng trước Kỷ Cảnh Thù đến phòng ICU Khoa nội thần kinh, mặc dù anh đến đây thực tập, nhưng vẫn phải trực ban, ngày đầu tiên đi cùng chủ nhiệm khoa suốt 24 giờ, ngày hôm sau đi theo giáo viên suốt 12 giờ, cứ tuần hoàn như thế, trong vòng 3 ngày chỉ có 2 ngày có thể nghỉ ngơi, nhưng trong kỳ thực tập vẫn có tiết học như cũ, thậm chí có giảng bài, thế này còn bóc lột thời gian hơn.
Điểm tốt duy nhất là anh không cần phải thực hành trực tiếp, chỉ là đi cùng kiểm tra phòng, xem thao tác, nhớ số liệu, nhân tiện làm một số bài tập sau giờ học, học được rất nhiều thứ, cũng tương đối dễ thở.
Nhưng Nguyễn Yếm mới thực sự vất vả, cô sợ Kỷ Cảnh Thù không tự chăm sóc được bản thân, nên đã thuê một căn chung cư ngắn hạn cạnh bệnh viện, để thuận tiện chăm sóc Kỷ Cảnh Thù, quan tâm đến cảm xúc của anh, còn phải tự lo cho kỳ thực tập của chính mình, vốn là người ít khi thức đêm vậy mà giờ đây hai mắt đầy quầng thâm.
Thế mà anh còn muốn đến phòng ICU, Nguyễn Yếm không giận mới là lạ.
Nhưng cũng hết cách rồi, hầu như không có khoa nào cho phép anh hạn chế tối đa việc tiếp xúc với bệnh nhân, phòng ICU vừa mệt vừa áp lực, ưu điểm duy nhất là toàn bộ khép kín, hầu hết bệnh nhân bị liệt hoàn toàn không có ý thức tự chủ, thời gian thăm bệnh chỉ có nửa tiếng, đây là điều ít kích thích đến cảm xúc của anh nhất.

⬅ Trước Tiếp ➡