⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Cảnh Thù lắc đầu, hơi nóng từ nồi lẩu bốc lên khiến cho những giọt sương đọng trên lông mi anh : "Cô ấy sẽ không chiến tranh lạnh với mình."
Di động vẫn tắt máy, Kỷ Cảnh Thù không có tâm trạng ăn, bắt đầu tìm số điện thoại bạn bè của cô trong danh bạ.
Những người có thể liên hệ cũng không nhiều, người đầu tiên anh nghĩ đến là Trần Kha.
"Hả?" Trần Kha nghe anh nói xong có chút sửng sốt: "Từ tối qua tới giờ Nguyễn Yếm không có liên lạc với em, em còn nghĩ cậu ấy đang bận."
Đinh một tiếng, trong đầu Kỷ Cảnh Thù xẹt qua một tiếng nổ vang.
Âm thanh đó giống như tiếng xe phanh gấp, lốp xe ma sát với đại não cọ ra một vết máu.
"..Cô ấy mất tích?" Hôm qua Kỷ Cảnh Thù không về nhà, anh không biết Nguyễn Yếm có ở nhà hay không, vừa nghĩ đến khả năng này anh thậm chí không còn sức để nói: "Tôi không tìm thấy mèo của tôi rồi."
Giọng anh rất nhỏ, Trần Kha chỉ nghe được "tôi không tìm thấy" mấy chữ, cô cuống quýt đứng dậy: "Anh đừng lo lắng, đừng lo lắng, để em liên hệ mấy người bạn cùng phòng của cậu ấy xem sao."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng Kỷ Cảnh Thù không còn nghe thấy gì, tâm trạng của anh đột nhiên sụp đổ.
Từ khi Nguyễn Yếm đến Bắc Kinh, bệnh tình của Kỷ Cảnh Thù đã từ từ cải thiện, gần như các biểu hiện lâm sàng đã chữa khỏi, bác sĩ nói khả năng hồi phục của bệnh nhân rối loạn lưỡng cực đến mức này đã là rất tốt, không ngờ bệnh này lại dễ tái phát như vậy, giống như con sóng bị cưỡng chế dưới đáy biển sâu thẳm, đột nhiên có một ngày tất cả đều nổi lên, thủy triều dâng cao, hóa thành sóng thần mạnh mẽ tràn ngập khắp núi rừng.
Đầu óc Kỷ Cảnh Thù trống rỗng, Sầm Kỳ thấy tay anh run đến mức không cầm được đũa mà giật mình, vội đẩy Từ Phong Thụy qua, cũng không hỏi Kỷ Cảnh Thù thấy thế nào, trực tiếp đỡ anh lên xe taxi.
Kỷ Cảnh Thù ngả người ra sau, tâm trạng hoảng hốt, lo lắng tột độ, môi trắng bệch, anh đã xuất hiện những triệu chứng suy giảm nhận thức, không còn biết những gì đang diễn ra bên ngoài, cách duy nhất có thể làm là đừng ai nói chuyện với anh hết, anh không quan tâm, anh chỉ muốn chết.
Từ Phong Thụy giúp anh trả lời điện thoại của Trần Kha, Sầm Kỳ ở phía sau nắm lấy tay Kỷ Cảnh Thù, tay anh rất lạnh, có lẽ hiện tại trừ khi Nguyễn Yếm nghe điện thoại, không ai có thể trị được cho anh.
Nhưng Nguyễn Yếm không nghe máy, hôm nay mọi người trong trường cũng không ai gặp qua cô.
Bọn họ đưa Kỷ Cảnh Thù đến chung cư, cho anh uống thuốc, cảm xúc của Kỷ Cảnh Thù dần ổn định lại, anh nằm trên giường, chầm chậm nói ra từng chữ: "Tìm được Yếm Yếm chưa?"
"Đang trích xuất camera, chắc sẽ nhanh có kết quả thôi."
Kỷ Cảnh Thù không nói gì, thuốc có tác dụng phụ giúp an thần, anh buộc phải đi vào giấc ngủ.
Anh ngủ không sâu, chưa đầy hai tiếng đồng hồ đã tỉnh lại, Sầm Kỳ và Từ Phong Thụy vẫn chưa đi, đang ngồi trên sô pha, biểu cảm có hơi nghiêm trọng, Kỷ Cảnh Thù ngồi dậy, tâm trạng vẫn xuống dốc, nhưng khả năng phản ứng đã trở lại: "Có tin tức gì không?"

⬅ Trước Tiếp ➡