⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi chỉ muốn nhắc nhở các cậu thôi." Nguyễn Yếm vẫy tay, làm bộ không cẩn thận mà vẫy nước vào người bọn họ: "Sáng nay tôi nghe thấy anh ta ở trong văn phòng giáo viên nói, về sau nếu còn nghe thấy ai bàn tán về anh ta, gặp một người thì sẽ đánh một người, cậu muốn bị nghe thấy sao."
Đương nhiên Kỷ Cảnh Thù chưa từng nói những lời này, Nguyễn Yếm chỉ xem như mình trả ơn cho anh thôi.
Sau này, Nguyễn Yếm trở nên thân thiết với chú mèo tam thể kia.
Nó không sợ cô, đôi lúc Nguyễn Yếm còn ngẫu nhiên mang ít thức ăn cho nó. Mèo con nhìn thấy cô thì lập tức ngoan ngoãn chạy tới, dụi đầu của mình vào lòng bàn tay của cô. Lông xù trên đỉnh đầu của nó khiến cô ngưa ngứa.
Nguyễn Yếm không có bạn bè nào, câu nói "không có gì" đã cho cô thể diện lắm rồi, chú mèo tam thể này đã trở thành người bạn duy nhất mà cô dám trò chuyện. Chỉ là cho dù thời gian cô dành ra cho nó rất nhiều nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ mang nó về nhà nuôi.
Nuôi không nổi, thật sự là nuôi không nổi mà.
Căn nhà kia bản thân cô còn chê bẩn nữa là.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ngày khai giảng đầu tiên đã có bài thi thử. Bởi vì thời gian thi trùng với lịch thi của lớp 12 cho nên khoa sắp xếp có hơi qua loa. Đến tận ngày cuối cùng mới thi văn, hơn nữa còn lề mề đến tận 9 giờ.
Nguyễn Yếm viết nguệch ngoạc vào bài thi văn. Buổi sáng cô không cho mèo con ăn, Nguyễn Yếm nhớ nó rồi. Chữ dưới ngòi bút của cô gần như dính chùm lại với nhau. Sau khi vượt qua ngưỡng cửa 800 chữ thì cô gái nhỏ lập tức đặt bút xuống bàn, thu dọn đồ đạc rồi lập tức mang balo rời đi.
Dù sao cũng tan học rồi, cũng không thể không cho cô về nhà chứ.
Nguyễn Yếm học ngoại trú, cô không trả nổi gần một trăm nhân dân tệ tiền phí ăn ở nội trú, cũng không muốn trở thành mục tiêu kết bạn với mục đích làm phong phú băng nhóm của đám nữ sinh. Điều mấu chốt đương nhiên là việc nhà của cô cách trường khá gần, không cần thiết phải đốt đống tiền đó để được ngủ nướng thêm mấy phút.
Cô nộp bài thi sớm, cổng trường vẫn còn rất ít người.
Nguyễn Yếm lật giở đống đồ ăn nhẹ trong cặp sách, thì thấy trên tay có vết dầu mỡ ướt đẫm, cô cau mày tặc lưỡi. Dưới ánh đèn mờ trong lúc hoàng hôn ở cổng trường, cô có thể nhìn thấy mực từ cây bút gel màu đen dính trên tay, trong lòng lập tức chửi bới. Cô vội vàng lấy hết sách vở trong cặp ra, ngồi xổm bên đường cầm giấy vệ sinh lau tay.
May mắn thay, cô đã quen với việc bị bắt nạt, nếu như không cần thiết thì đều có gắng bỏ ít sách vở vào trong hộc bàn và cặp của mình. Vì vậy tình hình sách vở bị vấy bẩn cũng không nghiêm trọng lắm.
Cô rất nhanh bình tĩnh lại. Ba cái trò vặt vãnh này, cô thật sự không có hứng để tức giận. Cô còn có thể làm gì bây giờ? Đốt trường à?
Cô cũng không có bản lĩnh này.

⬅ Trước Tiếp ➡