*Khổng Lâm là nghĩa trang của gia tộc họ Khổng nằm ở quê hương của Khổng Tử ở Khúc Phụ, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Đây là nơi mà Khổng Tử cùng một số đệ tử và hàng ngàn con cháu họ Khổng đã an nghỉ
Nhưng con người anh rõ ràng không thú vị, nhạt như nước canh suông, tính tình có hơi u ám, ở trong trường học cũng cô độc một mình, không bạn bè, trở thành đề tài của những người rảnh rỗi lôi kéo nhau nói chuyện phiếm sau giờ cơm.
Nguyễn Yếm cũng từng nghe qua.
Học trò mà, khi nói chuyện phiếm sẽ luôn tìm những người khác biệt so với chúng đề bàn tán, huống hồ là con nít mà, tin tức trao đổi rất nhanh.
Nguyễn Yếm ôm sách trở về phòng học, bị chủ nhiệm lớp khiển trách một trận, nhưng cô cũng không so đo tính toán xem ai đã ném sách của cô đi.
Cô không thích gây chuyện.
Lớp trưởng không thu vở bài tập của cô, Nguyễn Yếm phải tự mình đi nộp, gõ cửa văn phòng của giáo viên, bước vào lại trùng hợp gặp Kỷ Cảnh Thù.
Anh đứng trước mặt giáo viên chủ nhiệm, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mà trên mặt đã bị thương đổ máu, nam sinh đứng cạnh anh thoạt nhìn còn thảm hơn anh, vừa nhìn là biết đã đánh nhau, tình hình chiến đấu còn rất ác liệt.
Nguyễn Yếm nộp bài tập, quay đầu nhìn Kỷ Cảnh Thù, vừa lúc đối diện với thiếu niên đang ngẩng đầu, ánh mắt anh lạnh lùng, giống như muốn chọc thủng người ta.
Nguyễn Yếm đứng thẳng người.
Cô đột nhiên cảm thấy rất không thoải mái, không giải thích được nguyên nhân, không dám nghe lời răn dạy hùng hổ của giáo viên bên cạnh tiếp nữa, nhấc chân rời đi.
Lúc cô mở cửa, Kỷ Cảnh Thù đã mở miệng nói câu đầu tiên sau khi vào cửa: "Tại sao em không thể đánh người mắng em là đồ con hoang?"
Nguyễn Yếm dừng bước, nhưng cô không quay đầu lại xem.
Chuyện Kỷ Cảnh Thù đánh người đã nhanh chóng được lan truyền, anh thu dọn sách vở, nghe nói bị yêu cầu về nhà tự kiểm điểm một tuần.
Bạn cùng bàn của Nguyễn Yếm và bạn học ngồi phía sau đang cười hi hi thảo luận chuyện này trong WC: "Này, biết tin gì chưa, Kỷ Cảnh Thù bị đuổi về nhà rồi."
"Ừ, mình biết, anh ta đánh nhau một trận với Chu Trì, đánh rất thảm, Chu Trì cũng ngốc thật, trêu chọc anh ta làm gì."
"Nhà anh ta có tiền mà, đánh xong rồi có tiền bồi thường mà."
"Quê mùa. Này, cậu nói xem anh ta không cha, cũng không có mẹ, anh ta lấy tiền từ đâu ra?"
"Không phải đã nói anh ta là con riêng sao, một đứa con hoang của nhà giàu có, nói không chừng có thể về nhà kế thừa tài sản."
"Cậu ngốc hả, nếu có thể thừa kế tài sản sao còn ở lại trường chúng ta, cậu nhìn anh ta giống một tiểu bạch kiểm* vậy, không chừng dụ dỗ người nào.."
*Tiểu bạch kiểm: Ý chỉ những chàng trai trắng trẻo, xinh đẹp. Sống bám vào người khác hoặc được bao nuôi, thường được dùng với ý châm biếm
Nguyễn Yếm mở cửa toilet, chậm rãi rửa tay, không mặn không nhạt mà nhìn thoáng qua hai người đang nhất thời im bặt: "Họa là từ miệng mà ra."
Bạn cùng bàn xì một tiếng: "Thì đã sao?"