Chương 10
Sau khi thi đỗ Đại học Kiều Tê còn lo lắng ở kí túc xá không thể tiếp tục kẹp chân an ủi. Kết quả khai giảng không bao lâu Trương Nhược Chanh ngại đèn học quá sáng kêu gọi mọi người cùng nhau mua màn giường, Kiều Tê liền vui vẻ đồng ý.
Có màn giường che chắn cô liền có không gian nhỏ của riêng mình. Giường của cô và Trương Nhược Chanh đối đầu với nhau, sau khi kéo mành lên Kiều Tê đem chân giấu ở trong ổ chăn, mang tai nghe, cách Trương Nhược Chanh nửa thước, bên tai là tiếng người con gái rên rỉ, nhìn thân thể trắng bóng trên màn hình một lần lại một lần bí ẩn kích thích mà đạt tới cao trào.
Cho đến sau một đêm kia, cô phát hiện một mặt khác của Khúc Ức Hành.
Từ đó về sau những hình ảnh của Khúc Ức Hành và Tô Văn thay thế AV. Mà ở trong ảo tưởng của Kiều Tê hình ảnh của cô thay thế cho Tô Văn.
Bắt đầu từ khi đó Kiều Tê biết tình cảm của mình đối với Khúc Ức Hành biến chất.
Trước kia, Kiều Tê thích là một Khúc Ức Hành ôn nhu, khao khát đối với anh phần nhiều là thưởng thức và kính nể, chỉ cần có thể nhìn anh, ở lúc mở họp có thể nghe anh nói chuyện cô đã thỏa mãn.
Nhưng bây giờ Kiều Tê lại hy vọng Khúc Ức Hành có thể đối với cô làm những chuyện như anh đã làm với Tô Văn.
Đây là khát vọng của Kiều Tê, của một người con gái đối một người con trai.
Cô muốn làm tình với anh.
Giữa trưa Hội Bí thư muốn mở họp, sau khi cơm nước xong nếu trở về ký túc xá nghỉ trưa thì sẽ không kịp, Kiều Tê tạm biệt với Trương Nhược Chanh ở dưới tầng nhà ăn, cô tính toán trực tiếp đi qua phòng học chờ mọi người.
Khi Khúc Ức Hành bước vào phòng học, đập vào mắt là hình ảnh cô gái nằm ngủ ở bàn học cạnh cửa sổ.
Ngày xuân sau mười hai giờ trưa ánh nắng ấm áp mềm nhẹ bao phủ lên nơi bên cạnh cửa sổ kia, hình ảnh ấy nhìn qua vừa mềm mại lại điềm tĩnh.
Khóe miệng Khúc Ức Hành nhẹ cong, anh thả chậm bước chân dần dần tới gần bên cửa sổ, anh đi đến trước bàn, từ cách ăn mặc của cô gái nhận ra người đang nằm đó là Kiều Tê. Ngày thường cô rất ngoan ngoãn, nghe lời, nói chuyện với anh hai câu sẽ cúi đầu đỏ mặt, Khúc Ức Hành cũng không chán ghét.
Hơn nữa ấn tượng của anh đối với Kiều Tê khá sâu sắc bởi vì lúc cô nói chuyện với anh mặt rất đỏ.
Lúc này tư thế của Kiều Tê giãn ra, đã không còn quá cẩn thận như ngày thường, Khúc Ức Hành chưa bao giờ gặp qua cô có bộ dáng như vậy. Ánh nắng chiếu trên người cô phủ lên một tầng kim sắc nhìn qua giống như cả người Kiều Tê giống như một trái lông xù.
Khúc Ức Hành nhìn Kiều Tê mềm mại nằm đó, thế nhưng lại vô cớ sinh ra một loại xúc động muốn đem tay xoa lên đầu cô. Nhưng chưa chờ anh làm ra hành động tiếp theo Kiều Tê đã nửa tỉnh nửa mơ cảm thấy ra có người tới gần, từ trong ý thức hỗn độn từ từ tỉnh táo lại.
Khúc Ức Hành vì còn một chút xúc động mà tiếc nuối, anh cũng không hiểu tại sao bản thân lại đứng ở chỗ này. Anh vốn muốn nói rất nhiều nhưng trong nháy mắt khi thấy Kiều Tê từ khuỷu tay ngẩng đầu lên mọi ngôn ngữ đều biến mất.
Kiều Tê vì vừa rồi ghé vào trên bàn ngủ nên đã đem kính mắt đặt ở một bên, tóc mái dày nặng ngày thường che ở trên trán cũng bị cánh tay ép tới thay đổi hình dáng hướng về phía trước nhếch lên, do đó khiến khuôn mặt ngày thường vẫn che giấu liền lộ ra.