Chương 11
Kiều Tê mới vừa tỉnh ngủ hai mắt còn mang theo sương mù, mờ mịt mông lung, cô chưa rõ ràng tình huống phía trước, lần đầu tiên không e lệ đối mặt với Khúc Ức Hành. Ánh mắt rơi thẳng vào trong ánh mắt của Khúc Ức Hành. Biểu cảm ngây thơ, yếu ớt lại vô tội làm cho anh nghĩ tới nai con lúc mới sinh.
Khúc Ức Hành chưa bao giờ gặp qua một đôi mắt như vậy ở trên người bạn bè cùng lứa tuổi.
Tại sao vậy?
Trong nháy mắt Khúc Ức Hành từng hoài nghi mình nhận sai người.
Nhưng Kiều Tê mơ hồ phân biệt ra người trước mắt là ai, trong lòng cô cả kinh, chân tay luống cuống sờ đến mắt kính, mang lên, lại lần nữa cúi đầụ Nữ sinh trong mấy giây ngắn ngủi lại khôi phục dáng vẻ mà Khúc Ức Hành quen thuộc, không sai, chính là Kiều Tê.
Hầu kết Khúc Ức Hành lăn lộn trên dưới một chút.
Anh cố tình xem nhẹ xúc động mãnh liệt truyền đến từ hạ thân, nương theo tư thế của Kiều Tê nói chuyện, anh ngồi ở bàn phía trước đem biến hóa ở hạ thân che dấu dưới bàn ghế.
Kiều Tê cúi đầu, tóc mái dày nặng và mắt kính một lần nữa che khuất hơn phân nửa khuôn mặt cô, nhan sắc vừa mới khiến người ta kinh hồng lại một lần nữa giấu đi, tìm không thấy, chỉ còn lại hai má lộ ra trong tầm mắt của Khúc Ức Hành, mặt cô đỏ như muốn nhỏ ra máụ
Có lẽ là bởi vì hạ thân không ngừng truyền đến nhiệt độ, Khúc Ức Hành nhìn cô đối mặt với mình khép nép lại cẩn trọng không khỏi cảm thấy nôn nóng.
Anh vươn ngón trỏ, nâng cằm Kiều Tê lên.
Da thịt hai người đột nhiên tiếp xúc khiến Kiều Tê không biết phải làm sao "Hội, Hội trưởng......"
Cô ngập ngừng, ở trong tay Khúc Ức Hành giãy giụa muốn cúi đầu .
Cô nghe thấy Khúc Ức Hành hỏi "Kiều Tê, em rất sợ tôi?"
"Không.. em..không phải......" Kiều Tê né tránh, từ ngữ lộn xộn đáp lại anh.
Động tác khó khăn, đầu ngón tay truyền đến cảm giác trơn trượt mềm mại khiến cho Khúc Ức Hành càng bực bội, anh không hề ra vẻ ôn nhu nữa mà cường ngạnh nhéo cằm Kiều Tê, khiến cô không thể nào tránh né mình.
Mặt cô sao lại nhỏ như vậy, giống như một chú thỏ con mềm mại, chỉ cần anh hơi hơi bấm tay là có thể nắm lấy.
Khúc Ức Hành vừa nghĩ, một bên vừa tháo xuống chiếc kính trên mũi Kiều Tê đặt lên bàn.
Kiều Tê lại một lần mất đi mắt kính, không thấy rõ khuôn mặt Khúc Ức Hành lại làm mình một lần nữa không hề che đậy trước mặt đối phương, vì khẩn trương cô nhắm chặt hai mắt không tiếp tục nhìn anh nữa.
Khúc Ức Hành nhìn bộ dáng cô gái co rúm lại không hề thuận theo chính mình mà dục vọng trong lòng anh đang kêu gào. Anh với tay vén tóc mái trên trán của cô lên. Rốt cuộc lần đầu tiên anh hoàn toàn nhìn thấy khuôn mặt của Kiều Tê.
Mặt Kiều Tê đỏ lên, lông mi run rẩy, làn da trơn bóng tinh tế, vì quá khẩn trương nên bất giác cắn môi dưới, tất cả đều bại lộ ra trước mắt Khúc Ức Hành.
Ánh mắt của Khúc Ức Hành dừng lại trên hàm răng và làn môi mềm mại của cô, lưu luyến vài giây hạ thân lại càng thêm trướng đaụ
"A." Anh nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô cười khẽ, một dòng khí ở giữa môi anh xoa lên khuôn mặt Kiều Tê.
Trong lòng Kiều Tê không tiếng động hò hét trời ơi sao anh ấy cách mình gần như vậy, hai mắt lại càng nhắm chặt hơn.
"Em nhắm hai mắt......"
Kiều Tê nghe thấy Khúc Ức Hành nói, cô không nhìn thấy gì, thính giác và xúc giác lại càng cảm nhận rõ ràng. Cô suy đoán vị trí của Khúc Ức Hành, cảm nhận được dòng khí kéo dài khi Khúc Ức Hành khi nói chuyện giống như thổi trên môi cô, khiến cô nếm được hương vị dễ ngửi trong miệng anh.