Chương 6
Kiều Tê cũng biết ở chỗ này nhìn lén không phải việc quân tử nên làm nhưng cô không khống chế được. Cô xem qua nhiều AV như vậy, đều không mang đến kích thích bằng việc nhìn Khúc Ức Hành và Tô Văn ở hiện trường phát sóng trực tiếp.
Cô tựa hồ nhìn thấy bàn tay Khúc Ức Hành ban đầu đặt ở sau cổ Tô Văn sau lại chậm rãi rời xuống phía dưới, một đường tiến vào trong váy của Tô Văn. Cùng lúc đó, đôi tay rũ ở bên người Kiều Tê cũng tự giác học theo động tác của Khúc Ức Hành dò xét đi xuống.
"A ."
"Ưm a "
Kiều Tê phát ra một tiếng rên ngắn ngủi, bị âm thanh của Tô Văn che đi.
Đầu ngón tay cô run rẩy, khát vọng, từ bên ngoài quần đi vào, chạm vào đáy vải dệt quần lót.
Quả nhiên nơi đó đã ướt đẫm.
Dùng ngón tay ấn một chút âm đế, Kiều Tê liền cảm thấy chính mình muốn đạt tới cao trào. Tay cô như bị điện giật mà rụt trở về, lại quay lại ở bên cạnh môi âm hộ ấn lại ấn.
Kiều Tê một bên xoa ấn môi âm hộ, một bên nhìn hai bóng người dưới đèn đường, nghe trong không khí mơ hồ có tiếng thở dốc của Khúc Ức Hành, tưởng tượng người bị anh ấn ở trên cây là chính mình.
"Đêm nay đừng trở về." Khúc Ức Hành một bên xoa nắn Tô Văn, một bên hỏi cô ta "Được không?"
Kiều Tê nhớ tới Trương Nhược Chanh nói qua tin đồn hai người thuê phòng, không tự giác nín thở chờ đợi Tô Văn trả lời.
"Nhìn cá con, ở kia bơi qua bơi lại, bơi qua bơi lại, em đối với anh......"
Di động trong ví đột nhiên vang lên, trong lòng Kiều Tê cả kinh, luống cuống tay chân lấy di động ra. Tim cô đập như nổi trống, ngón tay cũng run rẩy, ấn vài lần mới tắt được cuộc gọi
"Nhìn cá con......"
Không đợi Kiều Tê kịp thở phào, tiếng chuông mới vừa bị tắt lại vang lên.
Một lần nữa cắt đứt, yên lặng.
Hai người trong rừng cây đối diện hiển nhiên đã chú ý tới động tĩnh bên này. Một trận âm thanh không tốt vang lên, sau đó chỉ nghe Tô Văn mắng "Biến thái."
Tiếng nói không lớn, giọng nói lại không thèm che lấp một chút khinh thường.
Sau đó, phía đối diện truyền đến tiếng bước chân.
Lúc này cô biết càng chạy trốn sẽ càng trực tiếp bại lộ dưới ánh mắt bọn họ, đầu óc Kiều Tê trống rỗng, tay chân lạnh lẽo cuộn tròn ở sau bụi cây, đôi mắt cô trừng lớn nhìn màn đêm vô biên trước mắt, tiếng bước chân càng ngày càng gần, một chút lại một chút đánh vào trái tim cô, Kiều Tê khó khăn nhắm mắt lại, tuyệt vọng chờ đợi chuyện sắp xảy ra.
Bỗng nhiên, Kiều Tê nghe được giọng nói của Khúc Ức Hành, giọng nói đã khôi phục ôn hòa bình tĩnh
"Chúng ta đi ra ngoài thôi."
Tiếng bước chân ngừng lại, Kiều Tê mơ hồ nghe thấy Tô Văn lẩm bẩm vài câu, có vẻ như không tình nguyện, Khúc Ức Hành lại dỗ dành, cuối cùng Tô Văn mới nghe theo, đi theo Khúc Ức Hành hướng ra bên ngoài trường vừa đi còn vừa nũng nịu "Có người nhìn lén đó, anh đừng như vậy, đáng ghét......"
Kiều Tê không còn tâm tư đi xem bọn họ tiếp tục, nghe thấy tiếng bước chân dần dần đi xa, cô rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra.
Trương Nhược Chanh lại gọi điện thoại đến. Kiều Tê bắt máy .
Muộn như vậy cũng chưa thấy Kiều Tê trở về, lại bị ngắt máy hai lần Trương Nhược Chanh còn tưởng rằng cô gặp chuyện gì bất trắc, biết cô chỉ ở trường học tản bộ sau đó liền mắng cô một trận.
Kiều Tê thất thần nghe, trong đầu quanh quẩn câu nói của Tô Văn "Biến thái".