Rơi Vào Vòng Tay
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡

Ngồi xổm tại chỗ hồi lâu, tay chân lạnh lẽo dần dần ấm trở lại cô mới có thể đứng dậy, thong thả đi về phía cửa lớn của ký túc xá. Cất bước gian nan, hạ thân và quần lót cọ xát mang đến một cảm giác dính nhớp ướt át không ngừng nhắc nhở cô sự việc phát sinh vừa rồi
Đúng vậy.
Kiều Tê tự sa ngã mà nghĩ... cô chính là một kẻ biến thái.
" Kiều Kiềụ"
Trương Nhược Chanh thấy Kiều Tê đang nói chuyện cùng mình mà như đi vào cõi thần tiên thiên ngoại, xua xua tay ở trước mặt cô
"Cậu đang nghĩ cái gì vậy?"
Kiều Tê lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện bởi vì vừa rồi mình nhớ lại chuyện kia mà hạ thể ẩn ẩn có chút ngứa giống như còn có dòng nước chảy ra.
"Không có gì." Kiều Tê một lần nữa cúi đầu ăn cơm, nửa người dưới lại nhẹ nhàng cọ ở trên ghế, điều chỉnh tư thế phía dưới.
Trương Nhược Chanh nhìn cô, cất tiếng thở dài nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. Khi cô mới quen biết Kiều Tê, Kiều Tê đã thường xuyên như vậy nannan thường bỗng nhiên không biết vì sao mà phát ngốc, mặt còn luôn đỏ bừng.
Cô suy đoán đại khái là Kiều Tê thích nam sinh nào đó, cho đến một ngày cô cùng Kiều Tê gặp Khúc Ức Hành ở thư viện, nhìn bộ dạng của Kiều Tê lúc đối mặt với Khúc Ức Hành vừa thẹn thùng khiếp đảm lại khó che giấu được chờ mong, Trương Nhược Chanh mới biết được hóa ra người nọ là Khúc Ức Hành.
Kiều Tê vẫn luôn cho rằng mình che giấu rất tốt, Trương Nhược Chanh đương nhiên cũng sẽ không nói toạc ra, huống hồ Khúc Ức Hành lúc ấy lại đang cùng Tô Văn ở bên nhau, mặc cho ai biết đều sẽ nói Kiều Tê là hy vọng xa vời.
Nhưng hiện tại......
Trương Nhược Chanh ma xui quỷ khiến duỗi tay lấy mắt kính của Kiều Tê xuống, đối mặt với cô, nói "Kiều Kiều, nói thật cậu có từng nghĩ muốn đổi sang dùng kính áp tròng không?"
Lần đầu tiên Trương Nhược Chanh nhìn thấy Kiều Tê không đeo mắt kính liền kinh ngạc không thôi, không có mắt kính đôi mắt Kiều Tê oánh nhuận thủy linh, e lệ ngượng ngùng. Bộ dáng kia so với ngoại hình của Tô Văn phóng khoáng gợi cảm, Trương Nhược Chanh tự cho rằng Kiều Tê càng có thể gợi lên dục vọng của đàn ông.
Huống hồ...... Trương Nhược Chanh liếc xuống nhìn bộ ngực của Kiều Tê, cô biết ở phía dưới áo khoác rộng thùng thình là dáng người bốc lửa cỡ nào.
Kiều Tê trợn to mắt, luống cuống tay chân đoạt lại kính.
Cô thật sự không quen không đeo kính, đối với cô mà nói, mắt kính giống như một tầng quần áo trong cùng, đem cảm xúc của cô đều giấu bên dưới. Không đeo kính Kiều Tê thẹn thùng giống như đang khỏa thân trước mặt mọi người.
Trương Nhược Chanh nhìn động tác của cô trong lòng cảm khái, Kiều Tê thật sự quá thuần khiết . Đương nhiên đây không phải chuyện xấu nannan nhưng đó là nếu cô không thích Khúc Ức Hành.
Hiện tại Kiều Tê quả thực là khác hoàn toàn so với Tô Văn. Mà Khúc Ức Hành sẽ không thích tiểu bạch thỏ giống như Kiều Tê.
Nhưng mà Trương Nhược Chanh vẫn luôn cảm thấy Kiều Tê cũng có thể giống như Tô Văn khiến người ta vừa nhìn một cái liền sinh ra dục vọng. Kiều Tê có thể xinh đẹp cũng có tố chất gợi cảm, chỉ là cô không tự biết.
Nhưng đúng là bộ dáng này mới làm người ta không tự giác mà muốn dạy hư cô, lôi kéo cô cùng nhau trầm luân.
Ở ký túc xá, phàm là khi Trương Nhược Chanh nhắc tới đề tài cấm trẻ em Kiều Tê luôn đỏ mặt, cô ở bên cạnh không nói lời nào, mặc cho các bạn cùng phòng trêu chọc như thế nào cũng không mở miệng.


⬅ Trước Tiếp ➡