Chương 11
khi tốt nghiệp đai học, một đàn anh bán rẻ lại cho đàn em năm hai như cô.
Mở ra ngân hàng trên mạng, cô xem xét kĩ tài khoản cá nhân, chuyển về nhà sáu ngàn tệ.
Hàng tháng cô gửi về nhà ít nhất tám ngàn tệ, nhưng nghề tay trái số tiền thu vào không ổn định, có khi nhiều khi ít, cô cũng từng nghĩ đổi sang làm nghề tay phải, nhưng chẳng may bị chị Lưu bị tra ra, thì công tác của cô sẽ không còn, phiêu lưu như vậy cô không thể gánh vác.
Lúc học trung học, trưởng thôn muốn phát triển kinh tế nông thôn, phối hợp với khẩu hiệu quốc gia muốn làm GDP, xây dựng không ít nhà máy, vì thế nông dân ngày càng ít, ruộng đất cũng càng ngày càng ít, nông dân dần dần vào nhà xưởng, biến hóa nhanh chóng, thành công nhân, thu nhập cũng từng bước được cải thiện.
Cha Kim Hạ và bà nội cũng chuyển lên trấn trên, nơi bọn họ ở gần trường học của Kim Hạ, đạp xe đạp là có thể đến.
Khi đó cha làm rừng ở Hán Lý, thu vào mỗi tháng đều phải tích trữ tiền dư trong một cuốn sổ con nhiều nếp nhăn, sau đó sổ tiết kiệm cũng không còn thịnh hành, thay đổi thành thẻ rút tiền ATM từ động cùng chi phiếu, Kim Hạ cũng làm cho cha một cái, chỉ thật lâu mới giúp ông biết rút tiền trong máy ATM như thế nào.
Cha nói công nghệ cao như vậy ông không dùng đến, không bằng đến quầy.
Người có tuổi, tiếp nhận cái mới cũng rất khó khăn, thay đổi, cũng thật khó khăn.
Nhìn trên màn hình còn 1000.38 tệ, Kim Hạ không khỏi thở dài.
Một ngàn tệ này ở trong lớp học còn có thể cho vay, tiền gửi về nhà còn thiếu hai ngàn tệ, bây giờ ví tiền cô chỉ có bốn trăm tệ, sinh hoạt phí tháng này, gọi xe đến Tương Vương triều hết 48 tệ, lần sau đến công ty nói Vương Minh Lãng chi trả.
Thở sâu, cô cầm di động, mở danh bạ ra, hai ngàn tệ gửi về nhà không thể thiếu, chỉ có thể đi mượn.
bên chị Lưu vừa cấp thù lao tuần trước cho cô, cô ấy không khất nợ cũng đã là may mắn lắm rồi, muốn vay tiền cô ấy là chuyện không có khả năng, vẫn nên hỏi thăm bạn bè trước.
Có quan hệ tốt nhất với cô là Tôn Tuyết Mai đã mượn tiền cô mấy lần, bây giờ lại mở miệng, cô cảm tháy có chút ngượng ngùng, liền chuyển sang một quan hệ khác Diêu Linh cũng có thể được.
“Tiểu Linh, đang làm gì vậy?” “Kim Hạ, tôi nói với cậu, tôi rất xui xẻo, ông chủ trước kia nghĩ cách bao nuôi tôi, tôi liền đạp mạnh vào cá mực phía dưới của hắn, bây giờ đang ở trên mạng tìm việc làm đây.” Kim Hạ nghĩ rằng, trước tình huống này, cô sao có thể không biết xấu hổ mở miệng vay tiền, các cô là bạn học tốt nghiệp cũng nhau, công tác cũng không tốt gì, nếu muốn vay mượn hai ngàn cũng không phải là một số lượng nhỏ “Cậu làm rất đúng, đối mặt với loại ông chủ này không thể chịu thua, trong công việc có lúc, không nhất thiết phải nén giận.
Trấn an Diêu Linh một chút, cô ngắt điện thoại, lại gọi cho mấy người khác, nơi này năm trăm, nơi đó ba trăm, chắp vá lung tung cuối cùng cũng được hai ngàn.
Lấy ra một tờ giấy nhỏ, cô cẩn thận viết từng chữ ghi lại tên của từng người và số tiền đã mượn, không biết vì sao, phàm là đề cập đến chuyện tiền nong, cô phải tự tay ghi lại rõ ràng, mới cảm thấy chắc chắn.
Sau khi làm