Sắc Yêu Mê Hoặc
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

xong, cô đeo tai nghe, đăng nhập vào trang web Điềm Tâm ác ma, bắt đầu làm việc.
Sinh ý buổi tối sẽ tốt hơn một chút, dù sao ngày mai cũng nghỉ, cô cũng không sợ làm đến nửa đêm.
Ngày hôm sau cô ngủ nhiều hơn một giờ so với bình thường, ra cửa hàng bán đồ ăn sáng ở bên ngoài khu trọ ăn một cái bánh bao, tiếp theo đi chợ mua đồ ăn.
Lúc cô đi đã không còn sớm, đồ ăn còn lại để chọn là của người buôn bán nhỏ nghèo bán, cô nhìn nhìn, mặc dù còn chút lá cây, bất quá ngắt đi vẫn có thể ăn.
Mua đồ ăn xong đi khi ngang qua hàng thịt heo, cô dừng lại bước chân, do dự có nên mua chút thịt hay không, lại nghĩ ngày hôm qua vừa mượn người ta hai ngàn tệ, bây giờ không phải là lúc ăn thịt xa xỉ, liền xoay người đi.
Về nhà, vo sạch gạo sau đó bỏ vào nồi cơm điện nấu, cô bưng cái chậu, đến hồ nước trong khu vườn nhỏ bên cạnh chủ cho thuê nhà giặt quần áo, ánh mặt trời ấm áp tỏa ra, từng lỗ chân lông trong thân thể đều hô hấp thông thuận, cô không tự giác được cất tiếng hát, là đồng dao ngày còn nhỏ trong thôn thường hay hát, không khỏi có chút hoài niệm lúc còn thơ, mặc vải bông, khi đó trên mặt dính đầy bùn đất, thế giới đơn giản như vậy.
Di động ở trong phòng, bỗng nhiên vang lên, trên tầng cao nhất im lặng, chỉ có tiếng gió nhè nhẹ, lẫn vào trong tiếng chuông, có vẻ chói tai hơn nữa.
Cô nhanh chóng buông một nửa quần áo đã giặt sạch, hai tay chùi vào vạt áo, chạy chậm đến cái bàn trong phòng nhân điện thoại “Vâng, Vương tổng?” “Kim Hạ à, Lục cục trưởng vừa mới xác định cuối tuần anh ta có thời gian rãnh, cô chuẩn bị một chút, chín giờ sáng thứ bảy đến công ty, chúng ta cùng đi đón anh ta.” Kim Hạ gật đầu “được.” “Nhớ biểu hiện thật tốt, nếu thành công bắt được hợp đồng kia, tôi sẽ thưởng lớn.” Kim Hạ vừa nghe có tiền thưởng, máu có chút sôi trào “Vâng Vương tổng, tôi đã biết.” Cô không rõ vì sao Vương Minh Lãng muốn dẫn cô theo, đại khái vì cô quen biết Lục Xuyên, cho nên có thể có một chút tác dụng, tuy rằng cô không thừa nhận mình có thể ảnh hưởng đến đại cục, nhưng dù sao trốn cũng không thoát, nghĩ về tiền thường, cô chỉ có thể liều mạng.
Sáng sớm ngày thứ bảy.
Kim Hạ thay áo sơmi màu trắng mà trước kia phỏng vấn cô đã mặc, váy xòe ngắn cùng tất quần, tóc dài cột thành đuôi ngựa cao, trông có vẻ đầy sức sống.
Lần trước mặc như vậy đến Tường Vương Triều là ngoài ý muốn, bình thường công việc của cô không tiếp xúc nhiều với khách hàng, cho nên sẽ ăn mặc đơn giản mộc mạc, bây giờ nếu đã biết phải đi tiếp Lục Xuyên, sẽ không thể ăn mặc không đúng mực.
Khi cô đến công ty, Mina đã đến trước, đang ngồi trên ghế sofa nhàn nhã đọc tạp chí mới.
Ngón tay dài nhỏ miết miết trang sách, vẫn xanh nhạt như thường bóng loáng non mịn, hoa văn trên móng tay lại thay đổi, chắc tối hôm qua mới làm đẹp, trang điểm màu khói, trong mê ly dụ hoặc phảng phất một tia trong mát, nước hoa Anna Sui, lễ phục nhỏ màu đen trễ ngực ôm sát thân cùng giày cao gót màu vàng, đến cả một phụ nữ là Kim Hạ, cũng hâm mộ ba phần.
Mina không chỉ đẹp, mà khi giơ tay nhất chân còn tản ra hơi thở lịch sự cao quý, đó là nhờ rèn luyện


⬅ Trước Tiếp ➡