Sắc Yêu Mê Hoặc
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

trong thời gian dài, mới có thể lưu lại được cái gì đó, Kim Hạ đi về phía trước, nhẹ nhàng nói “Chị Na.” Mina gật đầu, không hề ngước mắt nhìn cô “Ngồi xuống chờ đi, phải vài phút nữa Vương tổng mới đến.” Vương Minh Lãng chạy xe BMQs đời thứ bảy đến cửa công ty, gọi điện thoại cho Mina nói các cô đi ra.
Cái gọi là phật dựa vào áo cà sa người dựa vào ăn mặc, công ty Vương Minh Lãng có thể không to lớn gì, nhưng xe của anh không thể không sang trọng.
Theo hạng mục đã bàn bạc ở nhà hàng, có thể lãnh đạo liếc mắt cũng không nhìn đến công ty anh, nhưng đi ra ngoài bàn bạc kinh doanh, từng người có thể thấy Vương Minh Lãng anh đi xe gì, sao có thể đi một chiếc xe Geely hoặc là QQ, nên anh ta vì thế mà cũng mua sắm theo thời thế.
Mina mở cửa sau, muốn ngồi vào, Vương Minh Lãng gọi cô lại “Nana, cô ngồi trước đi.” Anh ta có trực giác, Lục Xuyên có chút ý tứ với Kim Hạ, cho nên anh muốn xếp Kim Hạ ngồi ở phía sau, như vậy nếu Lục Xuyên lên xe, hai người có thể thuận lợi ngồi cùng nhaụ Mina cười khẽ, không sâu không cạn “Hôm nay tôi không muốn ngồi phía trước.” Cũng không chờ phản ứng của Vương Minh Lãng, cô liền nghiêng người ngồi xuống, hiểu rõ, Vương Minh Lãng nghĩ ngày đó Lục Xuyên mời Kim Hạ ở lại ăn cơm là có ý tứ với cô, cho nên cố ý an bài hai người ngồi chung một chỗ, nhưng người đàn ông độc thân giống như Lục Xuyên vậy là vô cùng quý giá, mình sao có thể buôn tha.
Kim Hạ đã từng tình cờ đi nhờ xe của Vương Minh Lãng, nhưng chưa bao giờ ngồi vào vị trí phó điều khiển, cô luôn cảm thấy ngồi ở chỗ đó sẽ có áp lực, cho nên theo bản năng muốn tiến vào ghế sau, bị Vương Minh Lãng gọi lại “Kim Hạ, cô ngồi ở phía trước.” Xem tư thế của Mina, bỏ qua Lục Xuyên là không thể, bây giờ khuyên cô ta đổi chỗ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hòa khí, không đáng gì.
Kỳ thật cũng tốt, dù sao hai nữ nhân này, chỉ cần một người có thể láy lòng Lục Xuyên là được.
Xe chạy đến nơi đón Lục Xuyên, Kim Hạ thấy Vương Minh Lãng đẩy cửa xuống xe, cô cũng theo sát nhảy xuống, nhìn một vòng bốn phía chung quanh, không nhìn thấy bóng dáng Lục Xuyên.
Cô nghĩ rằng, là lãnh đạo, luôn muốn tỏ ra tự cao tự đại, vì thế liền đứng thắng thân mình chờ anh, không dám bày ra tư thế nhàn nhã.
Chừng nửa tiếng sau, Lục Xuyên mới từ trong khu nhỏ đi ra, mặc áo sơmi màu xanh da trời vừa vặn với thân thể, có vẻ càng làm thân hình thêm cao ngất.
Xa xa anh nhìn thấy Kim Hạ, mặc trang phục văn phòng, tăng thêm vài phần thành thục giỏi giang, so với bữa ăn hôm đó, lại có một loại cảm giác khác.
Vương Minh Lãng chạy nhanh đến nghênh đón, Lục Xuyên cười nói “Vương tổng đợi có lâu không?” Kim Hạ nghĩ, anh muộn nửa tiếng là chuyện rõ ràng trước mắt, còn cố ý hỏi, thật là dối trá.
Vương Minh Lãng lắc đầu, nghiêm túc nói “Chờ Lục cục trưởng, bao lâu cũng đáng.” Không thể nói dối chính mình vừa đến, cho anh ta biết mình đã đợi, hơn nữa là cam tâm tình nguyện chờ.
Hai người cười lại hàn huyên một phen, Mina đúng lúc ra khỏi ghế sau xe, thản nhiên “Lục cục trưởng mời.” Lục Xuyên lơ đãng ánh mắt quét qua Kim Hạ, trên mặt cô lô ra nụ cười nhạt, tư thế đứng


⬅ Trước Tiếp ➡