Sau đó, chuyện đời khó đoán, có lẽ đến thời khắc nhắm mắt, con người chất phác, đàng hoàng như ông cũng không thể đoán được, cuộc sống sau này của con gái mình sẽ rẽ hướng như thế nào.
Trước khi mặt trời xuống núi, Tần Từ đã dựng củi và một chiếc nồi cũ đã cháy đen ở góc nhà gạch. Cô đeo một chiếc tạp dề kẻ sọc đen trắng đơn giản, xuống bếp nấu một bàn đồ ăn đơn giản.
Cô khéo léo lùa đàn gà vào hàng rào, dùng chổi quét nhà rồi ra ngoài thu dọn quần áo đã phơi khô, xếp gọn gàng từng chiếc một và cất vào tủ theo từng loại. Cô lấy tô để đựng canh và thức ăn vừa nấu, đậy nắp lại rồi cho vào nước nóng cho ấm.
Cô còn chạy tới con đường nhỏ quanh co gần nhà, hái một vài bông hoa dại màu vàng và đỏ, cắm vào bình thủy tinh truyền dịch đã rửa sạch, bày trên bàn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thật ra khi đó cô vẫn chưa hiểu từ ngữ phức tạp như "cảm giác nghi thức", cô làm những chuyện này là bởi vì khi cô tan học về nhà vào một ngày nào đó, chợt bắt gặp trong TV của hiệu sách cạnh cổng trường đang chiếu phim Hàn, ánh mắt của cô bị thu hút, trùng hợp trông thấy cảnh tượng ấy - cả gia đình vui vẻ hòa thuận ăn bữa tối, tiếng cười nói vui vẻ không ngớt, trong bình hoa đẹp đẽ giữa bàn ăn có một khóm hoa tươi.
Trong nhà bày biện những món đồ đắt tiền, bầu không khí trong cả gia đình đầy ấm áp.
Hạnh phúc đơn giản biết bao! Sum họp bên người thân, thư thái ăn bữa tối, vậy là đủ! Trong giây phút đó, cô chợt trào nước mắt, cảm thấy toàn bộ thế giới đều tỏa sáng lấp lánh. Mặc dù cô không có mẹ, nhưng bố yêu thương cô hết mực, so với những người tàn tật lang thang khắp nơi kia, cô đã quá may mắn, thực sự không có gì phải than phiền.
Sau khi đã làm xong hết việc, cô co người ngồi trên bậc thang tam cấp trước cửa nhà, hai tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn xa xa phía cuối con đường, nghe từng tiếng ếch kêu, chờ đợi bố về nhà.
Rồi bóng đêm buông xuống, bầu trời hoàn toàn bị bao trùm bởi một màu đen. Bố vẫn chưa trở về.
Mí mắt phải cô giật liên tục, tuy cô chưa từng tin vào câu tục ngữ không có căn cứ khoa học "mắt trái nháy tài, mắt phải nháy tai" này, nhưng giờ phút này, cô không nén được sự hoảng hốt.
Cô tức tốc đứng dậy về phòng cầm đèn pin, vừa định đi trên công trường tìm bố thì nghe thấy tiếng xe ba bánh nhấp nhô trên con đường nhỏ trước nhà.
"Tiểu Từ, xảy ra chuyện lớn rồi.. Mau tới đây, lên xe nhanh!"
Tần Từ tập trung nhìn, đó là người dì ở trên đê.
Bà ấy lái xe ba bánh chở hàng mà thường ngày chồng bà ấy hay dùng, trông vô cùng lo lắng, trên khuôn mặt đen đầy đặn chảy đầy mồ hôi, vẫy tay với Tần Từ.
"Làm sao vậy dì.." Giờ vốn là tiết trời tháng tám khô nóng, nhưng Tần Từ thấy bà ấy như thế, lưng không thể không lạnh.
Cổ họng cô nghẹn lại, giọng nói run rẩy chưa từng có, cô bước chân đầy thấp thỏm, lảo đảo lên xe.