⬅ Trước Tiếp ➡
Dì lau những giọt mồ hôi nóng nực, đặt cần số ở vị trí chính giữa, quay trục khuỷu, động cơ diesel mấy lần liên tiếp không nổ được, vất vả lắm xe mới khởi động.
"Có phải giờ bố cháu vẫn chưa về không?"
"..Chưa về.." Sợ hãi chất chồng giống như con dao ghim ngang cổ họng của cô, cô chỉ cảm thấy khó thở: "Dì.. Bố cháu sao vậy ạ?"
"Dì không biết chuyện cụ thể thế nào, dì vừa mới nhận điện thoại của trưởng trấn lúc ăn cơm tối, nói hôm nay bố cháu lên trấn mua đồ, khi về đi qua bờ sông thấy có đứa bé đuối nước, sau đó mặc kệ tất cả nhảy xuống sông cứu người.. Sau đó cứu được đứa bé, nhưng tình hình của bố cháu.. Nghe trưởng trấn nói có vẻ như không khả quan lắm.."
Không khả quan lắm.. Không khả quan lắm là sao?
Trong chớp mắt, đầu Tần Từ như bị rút sạch nước, trời đất trước mặt như quay cuồng.
Sẽ không.. Chắc chắn sẽ không có chuyện gì..
..
Theo đài truyền hình đưa tin, năm giờ xế chiều hôm nay, một người đàn ông trung niên ở trấn X vì cứu đứa trẻ rơi xuống nước mà hy sinh. Lúc này đứa trẻ rơi xuống nước được cứu đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng người đàn ông làm việc nghĩa quên mình này đã mất đi sinh mệnh quý giá vì cơ thể mất sức. Trên bờ bày di vật của người đàn ông, theo lời kể của người biết chuyện, hôm nay là sinh nhật mười tuổi của con gái ông ấy..
Có một hàng phóng viên tin tức buổi chiều và mấy cảnh sát vây quanh Tần Từ, bờ sông ồn ào tấp nập, cô quỳ gối bên cạnh thi thể lạnh băng của bố, mặt mày trắng bệch, hai mắt sưng đỏ.
Thi thể của bố Tần đã được vải trắng che phủ, có cáng cứu thương tới nhấc. Hai mắt Tần Từ mịt mờ, mất hồn mất vía theo sát phía sau.
Tin tức này nhanh chóng được đưa lên tin tức buổi chiều của thành phố C.
Con trai độc nhất của chủ tịch Tập đoàn Lục thị - Lục Tranh đang nằm trên ghế sô pha êm ái làm bằng da thật. Người hầu cung kính bưng đồ tráng miệng sau bữa ăn đến bên cạnh anh, anh khẽ xua tay, ánh mắt lạnh lùng liếc về phía màn hình TV trên tường.
Từ đầu tới cuối, cô bé trước ống kính kia đều không hề rơi một giọt nước mắt, bĩnh tĩnh đến mức không tưởng tượng nổi, nhưng gương mặt nhỏ nhắn lại tái nhợt, chiếc cằm nhọn bởi vậy mà càng thêm đáng yêu.
Mặt mày hơi giống ai đó, nhưng người nhỏ nhìn ngoan hơn, trong lòng Lục Tranh vừa loé lên suy nghĩ.
"Bố." Anh nghiền ngẫm nói với Lục Tốn bên cạnh: "Cô bé kia quá đáng thương, bố thấy một mình con cũng cô đơn, hay là, giúp con nhận nuôi một em gái đi."
Anh không hề cảm thấy không ổn, giống như muốn đưa một con chó hay con mèo nhỏ về từ cửa hàng thú cưng, nói rất trôi chảy.
".." Khuôn mặt trang điểm kỹ càng của mẹ kế Lý Nhiễm của Lục Tranh chợt giật một cái, cô ta vất vả lắm mới giữ được nụ cười hòa nhã, vừa xoa thái dương cho ông Lục trên ghế tựa, vừa nũng nịu trách móc: "A Tranh, muốn có em gái thì dì và bố con có thể sinh, sao lại hứng lên nói linh tinh như vậy?"
"Hai người sinh của hai người, tôi nuôi của tôi." Anh nhíu mày, thả tờ báo buổi chiều xuống, nói với giọng lạnh lẽo.

⬅ Trước Tiếp ➡