Anh đứng lên, bước đến trước mặt bố, hiếm khi đưa ra yêu cầu với bố: "Bố, con muốn cô ấy, bố xem như đây là quà sinh nhật năm nay của con."
Ông Lục mở đôi mắt già nua kia ra, ngẩng đầu quan sát con trai nhà mình.
Thiếu niên với phong thái hiên ngang, ánh mắt kiên định, tựa như một gốc Bạch Dương khoẻ khoắn.
Lúc còn trẻ, Lục Tốn sát phạt quyết đoán, bây giờ tuổi tác đã cao, dưới gối chỉ có một cậu con trai độc nhất, còn là cậu con hiếm muộn mới có cho nên ông ta rất chiều chuộng Lục Tranh, gần như đáp ứng tất cả mọi yêu cầu.
"Thích thì nuôi đi." Bố Lục nói với vẻ uể oải, giống như đồng ý cho anh nuôi một con mèo nhỏ hay con chó con.
Con trai vui vẻ là được rồi.
"Nhưng mà chồng.." Lý Nhiễm không ngờ ông cụ sẽ đồng ý, vẻ mặt cô ta thay đổi đột ngột.
"Cảm ơn bố." Lục Tranh chỉ đáp lời đầy lạnh nhạt sau khi chọc tức Lý Nhiễm.
Niềm sợ hãi mãnh liệt của cô ta làm anh thoải mái.
Anh đi lên tầng.
Cuộc sống thật nhàm chán mà, không có thứ gì mới mẻ. Đáng lẽ nên bổ sung thêm vài vật điều hoà bên ngoài từ lâu rồi, để tận hưởng thú vui trước mắt, không phải sao?
Tần Từ cuộn mình, vòng tay ôm thật chặt một cái bình gốm màu lam nhạt, ngồi trên chiếc giường đơn sơ ở phòng nghỉ của Cục công an trấn.
Nhà họ hàng chỉ có bốn bức tường, mẹ thì bặt vô âm tín, bố thì buông bỏ nhân thế.
Cô đã thành cô nhi, không còn nơi nào để đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bên trong bình gốm là tro cốt của bố.
Trước khi mất, bố không thích chụp ảnh, nụ cười của bố trông ủ dột, bởi vì mệt nhọc lâu dài đè sập lưng, sự quan tâm của ông dành cho con gái và tất cả những cảm xúc trên thế giới này, yêu, ghét, buồn, vui, tất cả đều tan thành tro trong sức nóng rực cháy, mặc cho người ta hốt vào chiếc bình lạnh lẽo này.
Bố vốn sừng sững như núi, bây giờ cũng chỉ còn lại một chút như vậy.
Tần Từ không tin thần, không tin phật nhưng giờ phút này lại không nén được mà nhìn trời oán than.
Phật Tổ, thực sự không công bằng!
Bố của con, ông ấy chịu bao khổ nhọc, ông ấy chất phác và lương thiện, ông ấy chưa từng làm điều ác, ông ấy sống ở dưới đáy xã hội không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Ông ấy chưa một lần được cảm nhận niềm vui gia đình kề cạnh, bây giờ lại ngạt thở trong nước bùn lạnh lẽo, tan biến trong ngọn lửa nóng bỏng, điều này thật sự không công bằng.
Ông ấy đã nếm đủ vị đắng của thế gian, vì sao không cho ông ấy một cơ hội để thở phào nhẹ nhõm? Vì sao lại để ông ấy chết bi thảm như vậy?
Vì sao!
Con không cần ông ấy dùng mạng mình đổi lấy danh xưng mỹ miều là anh hùng, con chỉ cần ông ấy còn sống. Ông ấy còn phải hát chúc mừng sinh nhật cho con, thổi nến sinh nhật cho con mà..
Hai tay cô nắm chặt thành quyền, nước mắt trong suốt thi nhau rơi xuống, nhỏ trên hũ tro cốt, phát ra âm thanh "lộp bộp".
Hạt giống oán hận như mọc rễ ở trong lòng.
Cô oán, oán mình không đủ ưu tú, không đủ mạnh mẽ, không thể bảo vệ người quan trọng nhất.