không nghĩ ngợi liền với tay lấy ly vang đỏ, định nốc luôn một hơi.
Tạ Khả Giai nhanh tay cản lại "Cô tổ tông ơi, cậu làm ơn bớt gây chuyện giùm tớ cái.
Có muốn uống thì cũng đừng uống ngay trước mặt tớ chứ." Cô ấy vừa nói vừa khóc không ra nước mắt nhìn Ngôn Kiều Kiềụ Say rồi lỡ làm trò gì mất mặt thì chẳng phải lại tính lên đầu cô ấy à?
Ngôn Kiều Kiều cũng không gây khó dễ, bảo phục vụ rót cho mình một ly nước cam.
Ánh mắt cô đảo quanh sảnh tiệc, những người có mặt đều ăn mặc lộng lẫy, nhưng chỗ thu hút ánh nhìn nhất vẫn là khu vực quanh Tạ Xuyên Diên.
Anh mặc âu phục chỉnh tề, đang bị vây quanh bởi đám người nâng ly chúc rượụ Ai nấy đều cười đến gãy cả khóe miệng, chỉ riêng anh là mặt lạnh như tiền, chẳng buồn đáp lại.
Cô thu lại ánh nhìn, lẩm bẩm "Điền gia còn chưa thấy mặt ai, con nhỏ tóc đỏ đó lừa mình đấy chứ?" Tạ Khả Giai vừa nhồm nhoàm bánh vừa mơ hồ hỏi "Con nhỏ tóc đỏ nào?" "Con bé sinh nhật hôm nay ấy." "À, Lưu Kim Tư hả?" "Ừ." "Cậu đến dự sinh nhật người ta mà còn không biết tên người ta là gì?" "Là cô ta năn nỉ tớ đến đó chứ bộ." Ngôn Kiều Kiều nói đầy khí thế, nếu không phải Tạ Khả Giai biết rõ cô từng có hiềm khích với Lưu Kim Tư, suýt chút nữa đã tin thật rồi.
Thấy cô cứ ngó nghiêng tìm kiếm trong đám đông, Tạ Khả Giai hỏi thẳng "Sao cứ nhất định phải điều tra chuyện của Điền gia?
Điền Vi có sống lại cũng chẳng về được đâụ" Ngôn Kiều Kiều thở dài, nhớ đến tình tiết trong truyện, nghiêm giọng căn dặn "Nói chung chuyện này tuyệt đối không được để Tạ Xuyên Diên biết." Tạ Khả Giai gật đầu lia lịa, tuy sợ Tạ Xuyên Diên, nhưng so ra thì vẫn thấy Ngôn Kiều Kiều đáng sợ hơn nhiềụ Đúng lúc đó, nhân vật chính của buổi tiệc cuối cùng cũng xuất hiện.
Ông cụ Lưu dẫn theo Lưu Kim Tư từ trên lầu bước xuống, bữa tiệc sinh nhật chính thức bắt đầụ Lưu Kim Tư đứng trước chiếc bánh sinh nhật khổng lồ, đưa mắt tìm quanh.
Đến khi bắt gặp Ngôn Kiều Kiều, ánh mắt cô ta mới dừng lại, trong đáy mắt ánh lên tia xảo quyệt.
Hôm nay cô ta cũng ăn diện không ít, chiếc váy vàng xoè rộng chạm đất vừa đáng yêu lại kiều diễm.
Nhưng đứng cạnh Ngôn Kiều Kiều, vẫn hoàn toàn bị lu mờ.
Rõ ràng đã chuẩn bị cả tháng trời, vậy mà vẫn thua tan tác.
Đồ phụ nữ xấu tính Sau màn cắt bánh, Lưu Kim Tư ôm lấy cánh tay ông nội, làm nũng "Cháu chúc ông nội sống lâu trăm tuổi, phúc như biển Đông.
Hôm nay cũng là sinh nhật cháu nữa, ông có thể thực hiện một điều ước cho cháu không?" Ông cụ Lưu thương cháu như bảo vật, tất nhiên là cười tươi gật đầụ Ngôn Kiều Kiều cảm nhận ánh mắt Lưu Kim Tư rơi lên người mình, lập tức có linh cảm chẳng lành.
"Nghe nói Ngôn Kiều Kiều cầm kỳ thi họa đều giỏi, không biết hôm nay có thể cho tôi được mở rộng tầm mắt không?" Miếng bánh chưa kịp nuốt nghẹn cứng ở cổ họng, cô ho khan vài tiếng.
Phía sau, một bàn tay lớn quen thuộc vỗ nhẹ lưng cô, Ngôn Kiều Kiều chưa kịp quay lại đã nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của Tạ Xuyên Diên vang lên, ánh mắt anh liếc qua Lưu Kim Tư, lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
Lưu Kim Tư lập tức rụt cổ lại.
Cô ta chỉ muốn Ngôn Kiều Kiều đàn một bài thôi mà… Không khí trong sảnh lập tức đông cứng lại như bị