đóng băng.
Lúc này, cha của Lưu Kim Tư, Lưu Viễn Phong, lên tiếng giải vây "Ngài Tạ à, con bé nhà tôi ăn nói lung tung, không cần để ý đâụ" Lưu Kim Tư hừ nhẹ một tiếng đầy khinh bỉ.
Rõ ràng là không biết đàn, còn bày đặt "giỏi đủ thứ".
Cô ta vốn định khiến Ngôn Kiều Kiều mất mặt, kết quả xem ra là không được rồi.
Bữa tiệc này… thật sự chẳng có gì vui cả.
Tiệc vừa tan, Tạ Khả Giai may mắn được ngồi nhờ xe Tạ Xuyên Diên.
Ngôn Kiều Kiều lúc này cổ họng vẫn còn cay xè, bực bội không thôi, đầu bếp tráng miệng của buổi tiệc đó có vấn đề gì vậy?
Làm gì có ai nướng bánh mà cho cả… ớt vào?
Cô bị cay đến mức giờ vẫn thấy khó chịụ Càng tức hơn là… cô còn chưa kịp gặp mặt người Điền gia Ngôn Kiều Kiều giọng khàn khàn quát lên "Lưu Kim Tư có vấn đề à?
Kêu tớ đánh đàn?
Nhìn tớ giống người biết đàn lắm sao?" Tạ Khả Giai thì chẳng lấy gì làm lạ, bình tĩnh giảng giải "Cậu với Lưu Kim Tư hồi đại học vốn đã chẳng ưa nhau, gặp là mắt không nhìn nổi.
Chỉ là bây giờ cậu mất trí nhớ, sức chiến đấu giảm sút rõ." Nếu là trước đây, Ngôn Kiều Kiều đã sớm mắng cho Lưu Kim Tư câm họng, tiện thể cho cô ta biết tên mình ngược lại viết thế nào.
Ngôn Kiều Kiều bực bội bật lại "Cái gì mà sức chiến đấu yếu?
Có tin tớ đến trước cửa nhà cô ta nã pháo không?" Tạ Khả Giai lập tức giơ tay lên môi làm động tác kéo khóa, im lặng là vàng, vì cô ấy biết rõ tính khí của Ngôn Kiều Kiều, chuyện điên rồ gì cũng có thể làm thật.
"Xuống xe đi." Chưa đầy vài phút, xe đã dừng trước cổng Tạ gia.
Tạ Khả Giai vừa bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Tạ Xuyên Diên trong gương chiếu hậu, lập tức ngoan ngoãn lăn xuống xe.
Tạ Khả Giai đi rồi, trong xe chỉ còn lại hai người.
Không ai nói với ai câu nào, không khí tĩnh lặng đến lạ.
Ngôn Kiều Kiều dựa đầu nhắm mắt, lơ mơ ngủ thiếp đi.
Xe về đến Trần Uyển, Tạ Xuyên Diên đỗ xe trong gara rồi vòng ra phía bên kia.
Cô ngủ rất say, miệng khẽ nhếch, như đang mơ giấc mơ đẹp.
Anh cúi người tháo dây an toàn, cẩn thận bế cô ra ngoài.
Động tác nhẹ nhàng, như sợ đánh thức cô khỏi giấc ngủ an lành.
Ngôn Kiều Kiều được đặt nằm lên chiếc giường quen thuộc, lơ mơ đưa tay mò lấy con gấu bông ôm vào lòng, khẽ chép miệng rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài, đêm tối mịt mù, đôi khi vang lên tiếng ve khe khẽ.
Trăng sáng treo lơ lửng giữa trời, xung quanh là muôn vì tinh tú, ánh sáng dịu dàng trải dài khắp sân vườn, tĩnh lặng và trong trẻo.
Tạ Xuyên Diên đứng bên giường, ánh mắt dừng lại trên đôi môi căng mọng của cô, sâu thẳm và trầm lắng.
Anh hơi kéo lỏng cà vạt, cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng, vừa đủ để không đánh thức cô.
Một phút sau, vốn định rời đi, nhưng Tạ Xuyên Diên lại quay trở lại phòng với lọ thuốc trong tay.
Anh ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng hôn lên chỗ bị thương của cô, rồi giúp Ngôn Kiều Kiều đắp lại chăn cẩn thận, lặng lẽ rời đi.
Sáng sớm hôm sau, Ngôn Kiều Kiều vươn vai, theo phản xạ bấm tắt báo thức.
Cô dụi mắt, liếc thấy con gấu bông đang nằm chỏng chơ dưới sàn, bốn chân giơ thẳng lên trời.
Kỳ lạ thật, sao lại rớt xuống đất?
Cô cúi nhặt con gấu, rồi đi vào phòng tắm.
Sau khi rửa mặt, cô ngẩng đầu nhìn vào gương, bên