mép phải có chút sưng đỏ, giống như bị ai đó cố ý cắn một cái.
Trên xương quai xanh… còn vương vết hồng hồng như dấu dâụ Không cần nghĩ cũng biết, ngoài Tạ Xuyên Diên ra thì chẳng có ai dám làm cái chuyện mất nết này.
Ngôn Kiều Kiều vẩy khô tay, hơi nước còn đọng trên gương phủ mờ cả gương mặt.
Cô đứng đó, lồng ngực phập phồng đầy tức tối.
Đồ lưu manh Xuống dưới ăn sáng thì Tạ Xuyên Diên đã đi rồi.
Cô mới uống được nửa ly sữa thì điện thoại reo lên, một số lạ.
"Alo?" "Dậy chưa?" "Tút…" Vừa nghe ra giọng của Tạ Xuyên Diên, Ngôn Kiều Kiều lập tức cúp máy, không quên cho số vào danh sách đen.
Chưa đầy một phút sau, quản gia chạy vào, trên tay cầm điện thoại "Cô Ngôn, tổng giám đốc Tạ bảo cô nghe máy." "Không nghe " Quản gia nhanh trí bật loa ngoài.
"Cục cưng ngoan, lát nữa anh dẫn em đi công viên giải trí chơi." "Không…" Lời phản đối vừa tới miệng, Ngôn Kiều Kiều đã nuốt xuống.
Công viên giải trí… cũng lâu rồi cô không đi.
Nhưng nơi đó đông người, ồn ào lại phải xếp hàng… Dường như đoán được suy nghĩ của cô, Tạ Xuyên Diên cất giọng trầm thấp "Anh có thể bao trọn công viên." Ngôn Kiều Kiều không nói gì nữa, chỉ ra điều kiện "Vậy tôi muốn dẫn theo Tạ Khả Giai." Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi đáp "Được." Tạ Khả Giai vừa nghe Ngôn Kiều Kiều bảo muốn dẫn mình đi chơi công viên thì suýt nữa nhảy cẫng lên vì vui.
Nhưng chưa kịp vui xong, vừa nghe thấy Tạ Xuyên Diên cũng đi… cô ấy liền ôm bụng giả vờ đaụ Cô ấy mà làm bóng đèn giữa hai người đó, có khi bị thủ tiêu cũng không biết chừng "Ái da… bụng tớ đau quá… chắc tối qua ăn trúng gì rồi… Giai à, tớ…" Ngôn Kiều Kiều thừa biết Tạ Khả Giai đang nghĩ gì.
Gọi cô ấy đến chẳng qua là để tránh phải ở một mình với Tạ Xuyên Diên, tiện thể có người chen ngang.
Cô lên tiếng cắt ngang "Giai đầu to, nếu cậu không tới, cậu nghĩ ai dỗ khó hơn, anh cậu hay tớ?" Giọng nói mềm mại mà hằm hằm đe doạ.
Vừa dứt cuộc gọi, Tạ Khả Giai đang cuộn mình trên ghế sofa lập tức ngửa đầu than trời, nước mắt không tiếng động rơi xuống.
Trời ơi, hay là cho cô ấy mất trí nhớ đi.
Mau cho Ngôn Kiều Kiều và Tạ Xuyên Diên thành đôi thành cặp đi, chứ cô ấy sắp bị họ hành đến phát điên rồi.
Khu vui chơi sớm đã được dọn người.
Ngôn Kiều Kiều cầm chiếc quạt mini, còn Tạ Xuyên Diên thì đứng bên cạnh che ô cho cô.
Tạ Khả Giai tự mình cầm ô, bỗng bên cạnh xuất hiện thêm một cái bóng.
Cô ấy ngẩng đầu, bắt gặp nụ cười của Lý Mạt Bạch.
Ngạc nhiên reo lên "Sao anh lại ở đây?" Lý Mạt Bạch hất cằm chỉ về phía trước.
Tạ Khả Giai lập tức hiểu ra, thì ra là có người cố tình sắp đặt cho cô ấy có bạn đi cùng, để anh trai mình được thảnh thơi hưởng thụ "thế giới hai người".
Ngôn Kiều Kiều đi được nửa đường thì nhận ra không thấy Tạ Khả Giai đâụ Quay đầu lại thì bị một bàn tay xoay về phía trước.
"Nó đang chơi tàu hải tặc với Lý Mạt Bạch." Ngôn Kiều Kiều không tin nổi nhìn về phía hai người đang hò hét ầm ĩ kia "Cô ấy bỏ rơi tôi để đi chơi với người khác á?" Tạ Xuyên Diên gật đầu xác nhận.
Ngôn Kiều Kiều thầm ghi sổ Tạ Khả Giai một gạch, rồi quay sang nói với Tạ Xuyên Diên "Vậy thì anh qua đây chơi tàu lượn với tôi." Tạ Xuyên Diên không từ