⬅ Trước Tiếp ➡

sẽ giúp quá trình hồi phục nhanh hơn." Tạ Xuyên Diên nhìn Ngôn Kiều Kiều đang trừng mắt tức tối với mình, giọng nhạt đi "Xác định không có vấn đề nào khác chứ?" Bác sĩ chạm phải ánh mắt sắc bén của anh, lau mồ hôi trên trán, đáp "Cô ấy… có thể đã bị rối loạn trí nhớ." Ngôn Phong cau mày "Ý ông là gì?
Con gái tôi rốt cuộc bị sao?" Bác sĩ giải thích "Trường hợp này không phổ biến nhưng cũng không phải nghiêm trọng.
Chỉ cần từ từ dẫn dắt, cô Ngôn sẽ khôi phục ký ức." Ngôn Kiều Kiều cắn miếng táo rôm rốp "Mọi người lẩm bẩm cái gì đấy?
Ồn chết đi được." Tạ Khả Giai đi tới giường bệnh, ánh mắt có phần thương hại.
Cô ấy giơ một ngón tay trước mặt Ngôn Kiều Kiều "Bảo bối, đây là số mấy?" "2." "A… Bảo bối của tớ…" Ngôn Kiều Kiều trợn mắt "Tớ đùa cậu thôi." Cô ngẩng cằm, liếc mấy bác sĩ xung quanh "Tôi muốn xuất viện, ở đây khó chịu chết đi được." Ngôn Phong dịu giọng dỗ dành "Con gái cưng, ngoan, ở lại theo dõi thêm vài hôm nữa nhé." "Không muốn " Cô giống như một đứa trẻ bướng bỉnh, giật phắt kim truyền dịch, định xuống giường.
Tay Ngôn Phong vừa đưa ra đã bị khựng lại.
Không biết cơn gió nào thổi qua, đến khi nhìn rõ thì con gái yêu của ông đã bị Tạ Xuyên Diên ôm chặt vào lòng.
Ngôn Kiều Kiều bị anh giữ lại, chẳng hiểu sao lại trở nên ngoan ngoãn bất thường, như thể đã quen thuộc với tư thế này từ lâụ Nhưng rồi cô lập tức phản ứng lại, giãy giụa "Đồ cặn bã, buông tôi ra " "Bảo bối, ngoan nào." Tạ Xuyên Diên vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói trầm ấm như có ma lực khiến người khác không thể phản kháng.
Trong mắt người ngoài, bọn họ là cặp đôi lý tưởng.
Dù anh có bận đến đâu cũng sẽ gọi điện ru cô ngủ, mỗi lần đi công tác về đều mua vô số quà.
Cô luôn là trường hợp ngoại lệ trong mắt anh, dù có nổi loạn thế nào, anh cũng bao dung, cưng chiềụ Nhưng chỉ mình Ngôn Kiều Kiều biết, tất cả đều là giả dối Bọn họ đang sống trong một cuốn tiểu thuyết.
Ngôn Kiều Kiều là nữ phụ ác độc bị mọi người căm ghét, còn nam chính Tạ Xuyên Diên là một tổng tài máu lạnh trong giới thương trường.
Ai ai cũng tưởng rằng cô tiểu thư ương ngạnh, tính tình đỏng đảnh như Ngôn Kiều Kiều chính là người phụ nữ anh yêu thương nhất.
Cho đến một ngày… "ánh trăng sáng" trong lòng anh bất ngờ trở về.
Khi đứng trước gương mặt giống đến tám phần kia, Ngôn Kiều Kiều mới bàng hoàng nhận ra, thì ra, bấy lâu nay mình chỉ là một cái bóng thay thế.
Nhiều năm trước, nữ chính lâm bệnh nặng, tưởng không sống nổi nên để lại tin nhắn rằng mình đã qua đời.
Đến khi khỏi hẳn thì cô ta quay về nước, tìm đến Tạ Xuyên Diên cầu xin quay lại.
Cô ta đến tận lễ đường làm loạn.
Và anh, ngay giữa lễ cưới, bỏ lại Ngôn Kiều Kiều, cùng người cũ chạy trốn.
Ngôn Kiều Kiều trở thành trò cười của giới thượng lưu, danh tiếng bị chà đạp thảm hại.
Cuối cùng, Tạ Xuyên Diên và nữ chính "tu thành chính quả", trở thành cặp đôi hoàn mỹ trong mắt thiên hạ.
Còn Ngôn Kiều Kiều thì sao?
Không cam lòng bị phản bội, cô tìm mọi cách gây khó dễ cho nữ chính, cuối cùng chọc giận Tạ Xuyên Diên.
Anh thẳng tay đẩy cô đến chỗ chết, vứt xác cô ở vùng hoang dã, thi thể không còn nguyên vẹn.
Nhưng lần này, Ngôn Kiều Kiều có được "góc nhìn thượng đế", biết trước mọi chuyện.
May mà tất cả… vẫn còn


⬅ Trước Tiếp ➡