⬅ Trước Tiếp ➡

khi nào xong?" "Chắc là tháng sau ạ." "Đẩy sớm lên." Tạ Xuyên Diên cong môi, vẻ lãnh đạm trong ánh mắt vẫn giấu không nổi sự bực dọc.
Đã rất lâu rồi anh không mất kiểm soát cảm xúc như vậy, mà Ngôn Kiều Kiều lại luôn khiến anh lệch khỏi quỹ đạo.
Gần đây cô càng lúc càng không nghe lời.
Dù cô có mất trí hay không nhớ ra anh cũng chẳng quan trọng, cô là của anh, và chỉ có thể là của anh.
Tạ Xuyên Diên mở album ảnh trong điện thoại, bên trong toàn là ảnh của Ngôn Kiều Kiềụ Trong đôi mắt đen tuyền của anh, ham muốn và chiếm hữu cuộn trào dữ dội.
Gân xanh nổi trên trán, tay nắm siết chặt đến suýt làm vỡ cả màn hình, ánh nhìn mê đắm đến cực điểm.
"Bé cưng, tốt nhất là ngoan ngoãn một chút." … Lúc Ngôn Kiều Kiều xuất viện, chính Tạ Xuyên Diên là người đến đón.
Cô mặt mày cau có, rõ ràng chẳng vui vẻ gì.
Trong điện thoại, cha cô vẫn đang nhắn tin xin lỗi, viện cớ bận không đến được.
Nhưng Ngôn Kiều Kiều biết, ông chỉ đang tạo cơ hội cho cô và Tạ Xuyên Diên ở riêng với nhaụ Cô chẳng hiểu nổi Tạ Xuyên Diên có điểm nào tốt.
Ai cũng bênh vực anh, cuối cùng chỉ khiến cô trở thành đứa vô lý, trẻ con.
Tạ Xuyên Diên chủ động mở cửa ghế phụ cho cô.
Ngôn Kiều Kiều hừ lạnh một tiếng, không thèm nhìn, trực tiếp vòng qua ngồi xuống ghế sau, cài dây an toàn gọn ghẽ.
Tạ Xuyên Diên cúi đầu nhìn cô, giọng trầm thấp "Ngồi phía trước." "Không muốn, nóng mông." "…" Ngôn Kiều Kiều quay đầu sang hướng khác, hoàn toàn không cho anh cơ hội giao tiếp.
Ánh mắt Tạ Xuyên Diên tối sầm lại, bước đến, không nói một lời liền cúi người tháo dây an toàn cho cô, bế thẳng cô sang ghế phụ.
Cô vừa định giãy giụa, đã thấy anh cúi xuống định giúp mình cài dây lại, cô vùng vẫy "Tôi không…" Lời còn chưa dứt, môi đã bị chặn lại.
Tạ Xuyên Diên siết nhẹ gáy cô, tay còn lại giữ chặt cổ tay cô.
Ngôn Kiều Kiều giống như một con cừu non bị tóm gọn, càng vùng vẫy càng khiến tên đồ tể thêm hứng thú.
Nụ hôn của anh chẳng chút dịu dàng, vừa gấp gáp vừa mạnh mẽ, chiếm đoạt không chút thương xót.
Từng chút, từng chút, anh đoạt lấy hơi thở, ép cô rơi vào hỗn loạn.
Bàn tay còn lại bắt đầu lướt qua eo cô, khơi lên từng đợt sóng tê dại.
Thân thể Ngôn Kiều Kiều phản ứng theo bản năng, không khống chế được, thậm chí còn bắt đầu… hơi đáp lại.
… Trong bãi đậu xe vốn yên tĩnh, nay chỉ còn lại tiếng nước mờ ám vang lên khe khẽ.
Sau khi kết thúc, Ngôn Kiều Kiều mềm nhũn người tựa vào ghế, đôi mắt hồ ly phủ sương long lanh, chỉ còn lại bộ nội y ren mỏng manh dính sát người, dây áo trượt xuống bắp tay, từ xương quai xanh đến cổ đều lấm tấm dấu hôn đỏ sậm.
Tạ Xuyên Diên thì vẫn chỉnh tề như cũ, chỉ có mấy khuy áo mở bung, quần tây hơi xộc xệch.
Anh cúi đầu nhìn cô, hơi thở vẫn còn gấp.
Gương mặt trắng trẻo của cô đỏ hồng như cánh đào, giọt mồ hôi lăn dài từ trán xuống cổ rồi chảy dọc theo xương quai xanh.
"Đồ khốn… Vô liêm sỉ " Tạ Xuyên Diên bị giọng điệu trách móc mềm mại của cô chọc đến ngứa ngáy cả lòng, ánh mắt trầm hẳn xuống.
Anh nuốt nước bọt, cố gắng kiềm chế cơn ham muốn đang trỗi dậy.
Cô bảo bối ngoan ngoãn của anh vẫn còn quá nhỏ… phải nhẫn nại thêm một chút nữa.
Gió lùa qua mặt khiến Ngôn Kiều Kiều dịu đi chút nóng


⬅ Trước Tiếp ➡